Đảo Okinawa năm 2003 nắng như rót mật. Những chiều tan học, Miu ngồi lại bậc thang nhà thi đấu, lắng nghe tiếng giày thể thao xào xạc của đội bóng. Minato luôn ra muộn nhất - cậu đàn anh khóa trên với đôi mắt cú vọ đầy sóng gió. Lần đầu nghe tin ba mẹ anh gặp tai nạn, Miu cầm cặp lồng cơm trưa định an ủi, nhưng chỉ dám để vội trên bàn học anh một hộp tamago đậu hũ... Họ gần nhau từ những chiếc MiniDisc nhỏ xíu. Miu cẩn thận ghi lại chuỗi bài hát buồn dành cho anh, nắn nót vẽ mặt cười bằng bút dạ quanh mép đĩa. Đáp lại, Minato gửi tặng cô những bản piano tự chế, tiếng đệm guitar ngượng nghịu vang lên giữa đoạn nhạc không lời. Đêm nào cô gái 17 cũng nghe đi nghe lại đến khi tai nghe rát đỏ, tưởng như hơi thở anh len lỏi qua từng nốt nhạc. Minato phải lên Tokyo khi mùa mưa Okinawa trút nước trắng trời. Chuyến tàu 7h sáng hun hút khói, họ hứa sẽ đốt hết băng cũ mỗi lần gặp mặt. Nhưng khoảng cách 1.550 km khiến những chiếc MiniDisc trở nên quý giá lạ thường. Cả năm trời nhắn tin qua thư tay, Miu vét hết tiền tiêu vặt mua vé máy bay giá rẻ để bất ngờ xuất hiện trước cửa ký túc xá anh... Năm 2009, Tokyo vặn mình trong khủng hoảng kinh tế. Miu vật lộn với những bản CV bị từ chối, trong khi Minato đột ngột thu mình như con sâu kén. Cái ôm sau cùng của họ thấm mùi mưa gió, hơi ấm của anh nguội lạnh sau hộp MiniDisc cuối cùng, bên trong chỉ có ba giây im lặng tanh tách. Miu về lại Okinawa với chiếc máy nghe nhạc rệu rã trong va-li. Ryusei - cậu bạn chăn trâu thuở nào - giờ đã thành bác sĩ trẻ nhất bệnh viện địa phương. Anh kiên nhẫn chờ đợi suốt bảy năm trời, dù biết trong ngăn kéo đầu giường nàng dâu mới còn chứa chồng đĩa MiniDisc đóng lớp bụi ký ức... Tháng Tư năm 2024, Okinawa rực màu hoàng hôn tím. Lệnh chuẩn bị hóa trị khiến Miu ngồi im hàng giờ trước chiếc hộp thiếc cũ kỹ. Đêm ấy, con gái Himari thấy mẹ nén từng cơn ho, cẩn thận đặt vào tay cô bé chiếc MiniDisc có chữ MM đổi màu: "Con đưa nó cho bác Minato nhé? Nói đây là thông điệp 366 ngày..." Chuyến Shinkansen tốc hành đưa Himari đến Tokyo trong sương mù. Trong căn hộ nhỏ gần ga Ikebukuro, Minato - giờ là nhạc sĩ phòng thu - ngỡ ngàng nhận món quà quá khứ. Bản demo chưa hoàn thiện vẫn còn đó, giọng anh năm 21 tuổi đứt quãng bên tách cà phê nguội: "Em sẽ đợi anh 366 ngày chứ?... Xin lỗi... Tại sao chúng ta không thể..." Dưới lớp keo bong tróc của chiếc đĩa nhựa, ánh sáng đèn studio lấp lánh làm lộ dòng chữ nhỏ: "Ngày thứ 367, tôi biết mình phải ngừng đếm..."