Đêm ấy, tiếng gào thét kim loại xé toang không gian đưa cậu vào cõi hôn mê. Khi tỉnh dậy, hương trầm ngào ngạt cùng tiếng chuông chùa văng vẳng đưa lạc vào một Kyoto không thuộc về thế kỷ của mình – kinh đô Heian cổ xưa hiện ra trong màn sương ma mị. Những bóng trúc in lên tường gỗ mục, tiếng xào xạc vụt qua không phải vì gió mà là do bọn yêu quái đầu lâu phun khói đen kịt. Đúng lúc tưởng hồn bay phách lạc, bàn tay mềm mại nắm lấy tay cậu kéo về phía lầu gác mái cong vút – nàng xuất hiện tựa đóa hoa dạ quỳnh giữa địa ngục, kimono lam biếc bay trong gió cắt đứt từng lớp khí độc…
Và thế là bánh xe Âm Dương Luân Hồi bắt đầu quay. Mặt trăng trên nóc thành Sân Rồng chưa tròn đã khuyết, rồi bỗng dưng cậu lại thấy mình húc mặt vào gốc tùng già nơi lầu Đông – buổi sáng đầu tiên ở thế giới này cứ thế lặp lại. 5 lần, 10 lần, mỗi vòng xoáy thời gian mang tới bầy quái vật mới: hồ ly chín đuôi rũ ánh trăng, rắn thần mang đốm lửa xanh, còn đôi mắt hạt huyền kia vẫn nhìn cậu bằng ánh nhìn khó hiểu giữa vô vàn lần tái sinh. "Âm Dương vận chuyển, sinh tử tựa như sương sớm" – lời nàng thì thầm trong đại điện lạnh lẽo khi tường thành đổ sụp lần thứ bảy, vệt máu loang trên trán cậu nhuốm màu hoa mộc lan…
Cơn đau xuyên thấu đồng hồ ký sinh ở ngực trái nhắc nhở: vòng quay ngưng đọng không đồng nghĩa với kết thúc. Đêm nay, như bao đêm trước, hai cái bóng lại chạy dọc hành lang vô tận dưới trăng máu, tiếng gào thét quái thú rít lên sau lưng. "Lần này nhất định em sẽ đẩy được hắn vào Hư Vô Cửa!" - nàng hét lên trong tiếng sáo ác quỷ vọng về trước khi mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng. Nhưng đôi mắt ướt át không còn nhìn cậu như một kẻ xâm nhập nữa, mà như ánh lửa cuối cùng của kiếp luân hồi này…