Ân Tình Chưa Phai
Hồ Nga Chun, một góa phụ lam lũ ở Hồng Kông, gồng gánh nuôi năm đứa con thơ dại, đứa lớn nhất mới mười tuổi. Chồng mất sớm, bà cặm cụi làm đủ nghề để có miếng cơm manh áo, nhưng nghèo đói cứ bám riết lấy gia đình nhỏ bé ấy. Một lần, vì đường cùng, bà liều lĩnh gian lận trong ván mạt chược quen thuộc với hàng xóm, hy vọng gom góp chút tiền lo cho lũ trẻ. Ai dè, bị phát hiện ngay tại chỗ, cảnh sát ập đến, bà hoảng loạn tột độ.
Trong cơn tuyệt vọng, bà chọn cách trốn chạy sang Philippines, mong mọi chuyện lắng dịu rồi quay về. Trước khi đi, bà đành gửi gắm các con ở khắp nơi: đứa gửi bà con, đứa gửi hàng xóm thân tình, lòng bà tan nát khi nhìn chúng khóc ré lên níu áo. Philippines tưởng là nơi trú chân tạm bợ, hóa ra lại thành địa ngục. Bà vô tình vướng vào vòng lao lý, bị vu oan tội giết người chỉ vì lời khai thất thiệt của kẻ xấu. Tòa án kết án bà mười tám năm tù giam, những ngày tháng dài đằng đẵng trong song sắt, bà vật lộn với nỗi nhớ con da diết, với những đêm dài thao thức mơ về nụ cười ngây thơ của lũ trẻ.
Cuối cùng, sau bao năm trời trả giá, bà được thả và vội vã trở về Hồng Kông, trái tim rạo rực hy vọng đoàn tụ gia đình. Bà lần mò từng ngõ ngách, tìm kiếm bóng dáng năm đứa con giờ đã lớn khôn. Nhưng thực tế phũ phàng hơn bà tưởng: những đứa con ấy nhìn bà bằng ánh mắt xa lạ, đầy oán trách và thờ ơ. Chúng đã quen với cuộc sống không mẹ, quen với những lời đồn đại xấu xa về bà, quen với nỗi đau bị bỏ rơi. Bà quỳ van xin, kể lể những nỗi cơ cực, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng lạnh lùng hoặc những lời trách móc cay đắng. Ân tình xưa kia, tình mẫu tử thiêng liêng ấy, dường như đã phai mờ theo năm tháng, chỉ còn bà lầm lũi một mình giữa chốn phố phường xô bồ, ôm nỗi day dứt không nguôi.