Phần 2: Ba Anh Em Lập Dị Và Cuộc Đột Phá Về Mặt Văn Hóa Họ – hay chính xác hơn là ba anh em lập dị Bean, Finn và Rory – cùng chú mèo một mắt Rex, không chỉ là những kẻ sống sót lỗi thời. Họ trở thành một “hiện tượng sinh học” sống giữa thành phố San Francisco đang thở trong nhịp điệu của thế kỷ 21. Tỉnh dậy trong căn nhà từ biện của người anh họ (một nhà kinh tế học đã trở nên khét tiếng vì… trái ngược với họ), ba người phải đối mặt với một chân trời mới không chỉ về công nghệ, mà còn về nhân quyền, xã hội và chính khái niệm về “tự do”. Nếu như năm 1969 họ chạy trốn chế độ thẩm m? quyền, thì giờ đây họ chạy trốn một thứ còn khó xử hơn: sự “chuẩn mực” của thời đại mới. Họ nghiện không còn là thứ được ca ngợi như một cuộc nổi dậy, mà trở thành một “bệnh lý cần được điều trị” trong mắt những người bảo thủ trẻ trung và am hiểu khoa học não bộ. Thế nhưng, ở những góc phố đầy màu sắc của Mission District hay hàng cây Golden Gate Park, một loại fans khác – những người mộng mơ về một sự “thoát ly” chân thực, chứ không phải chỉ là một trạng thái đầu óc – lại bắt đầu tìm đến họ. Họ, với thân phận “người từ cổ tích”, lập tức trở thành hiện tượng trên mạng xã hội, nhưng theo cách hoàn toàn ngoài sức kiểm soát của họ. Một bức ảnh chụp cả ba đang ngồi trên bậc hiên nhà, tay cầm ly trà thảo mộc thay vì cần sa, với dòng caption “tự nhiên mà đến”, lại có thể nhận được hàng triệu lượt thích. Nhưng sự lập dị thực sự nằm ở chỗ, ba anh em này không hề muốn trở thành biểu tượng. Họ đơn giản là những kẻ vẫn đang tìm kiếm “chuyến phiêu lưu” mới, nhưng bây giờ mọi thứ quá phức tạp. Finn – người từng là nhà thông ca chống chiến tranh – giờ lại phải vật lộn với thực tế rằng tiếng hát chống đối của anh giờ đây chỉ là một track nhạc indie được download miễn phí. Bean, với trí thông minh “phi logic” của mình, lại phát hiện ra rằng xã hội hiện đại hoạt động theo những quy tắc ngầm khó hiểu hơn bất kỳ chế độ nào. Còn Rory, với sự co giãn thời gian kỳ lạ (50 năm trôi qua như một nhịp thở), đôi khi lại là người duy nhất nhìn thấy được sự nguy hiểm ẩn sau những ứng dụng công nghệ tưởng chừng vô hại. Và con mèo Rex? Nó không có ý thức về sự khác biệt thời đại. Nó vẫn chỉ là mèo: thích nằm phơi nắng ở ban công nhìn xuống phố, đánh lừa cả bộ ba bằng mánh khóe ăn vặt, và đôi khi, trong những giây phút yên tĩnh, nó lại khiến ba anh em nhớ đến một thứ gì đó nguyên sơ, trước khi có “cuộc đột phá”, trước khi có “lập dị”. Nó là sợi dây liên kết với một quá khứ mà họ thực sự từ chối hồi tưởng, nhưng lại là điểm tựa duy nhất vững chắc giữa những biến chuyển cuộn xoáy. Họ không còn chống đối một chính quyền cụ thể. Giờ đây, họ đang chống đối một “thời đại” vừa quá trật tự vừa quá hỗn loạn, nơi tự do thường bị hiểu lầm là sự phóng khoáng, và sự thật lại bị đánh đổi bằng lượt like. Cuộc phiêu lưu của ba anh em lập dị bây giờ là cuộc chiến thầm lặng để giữ được cái “dị” trong chính mình, giữa một thế giới đang gọi họ bằng những từ khóa đánh số và bán thương hiệu. Họ không tìm về chốn đã xa. Họ phải tìm một cách để tồn tại, với tất cả sự ngây thơ và khôn ngoan của những kẻ vừa tỉnh dậy giữa cơn bão, và hiểu rằng thứ họ mang theo, thứ họ đã hút vào năm 1969, có lẽ không phải là liều thuốc, mà là một thứ bản đồ để vạch ra một lối thoát – lối thoát cho chính mình, trong khi cả thế giới đang chạy theo một hướng khác.