Mưa rào đầu tháng Ba ở Tokyo lạnh buốt, Suzuki đứng run rẩy trước máy bán rượu tự động ở góc phố Shibuya, tay nắm chặt lon chu-hi nhựa đã uống hết nửa. Hắn vừa bị công ty xây dựng đuổi việc ngày hôm trước, ví chỉ còn đúng 150 yên, đủ mua một lon bia lạnh. Máy nuốt tiền nhưng không nhả đồ, Suzuki gầm lên một tiếng, đấm mạnh tay qua kính cường lực. Mảnh kính vỡ cắt toạc mu bàn tay trái, máu nhỏ giọt xuống nền xi măng ướt sũng, cảnh sát tuần tra đi ngang qua vội vàng khống chế hắn, lục túi quần tìm thấy mẩu giấy nhàu nát ghi dòng chữ "Saitama, 7:15" bằng mực đỏ.
Lúc đó không ai thèm để ý đến mẩu giấy đó. Phải đến sáng thứ Tư tuần sau, ga tàu điện Saitama rung lên bần bật lúc 7 giờ 15 phút đúng, một quả bom tự chế phát nổ, làm 12 người bị thương nhẹ. Mảnh vỡ thu được sau vụ nổ đều mang đặc điểm giống nhau: vỏ ống thép dài 30cm, bọc lớp băng dính màu nâu sẫm, nhồi đầy đinh sắt và amoni nitrat—nhóm điều tra tạm đặt tên cho loại thuốc nổ này là Bộc Đạn, vì hình dáng nó giống một viên đạn được bọc kín không rõ nguồn gốc. Đúng lúc đó, cảnh sát mới sực nhớ đến mẩu giấy trong túi Suzuki, lập tức đưa hắn vào diện nghi vấn chính.
Lúc này Suzuki đã bị tạm giam ở đồn Shibuya, hắn hoàn toàn bình thản, thậm chí còn nhếch mép cười khi biết tin vụ nổ. Ba ngày sau, hắn giả vờ đau bụng, gọi cảnh sát vào phòng giam, bảo họ báo cho thanh tra Kiyomiya: "Tầng 4 tiệm pachinko ở Shinjuku, 2 giờ 30 phút chiều nay. Có quả Bộc Đạn giấu sau máy đánh bạc số 12." Kiyomiya, người đang đau đầu với vụ án chưa có manh mối nào, lập tức huy động người đến hiện trường. Đúng 2 giờ 30 phút, quả Bộc Đạn thứ hai phát nổ, làm sập một phần mặt tiền tiệm, may mắn là nhờ lời cảnh báo kịp thời, lực lượng chức năng đã sơ tán toàn bộ khách hàng trước đó 10 phút.
Từ đó, Suzuki trở thành "nhân vật chính" của cuộc thẩm vấn. Hắn ngồi bệt trên ghế sắt phòng hỏi cung, tay băng bó lỏng lẻo, quần áo dính đầy vết bùn đất từ lúc bị bắt, liên tục khoe khoang về khả năng của mình. Lúc đầu hắn khẳng định mình có ngoại cảm: "Tôi nhắm mắt lại là thấy rõ dây dẫn màu đỏ, thấy vỏ Bộc Đạn dính đầy dầu mỡ, thấy tiếng tích tắc của đồng hồ đếm ngược. Tôi biết còn 5 quả bom nữa chưa nổ." Nhưng khi Kiyomiya, thanh tra kỳ cựu 30 năm trong nghề, ép hỏi làm sao một thợ sửa ống nước thất nghiệp lại biết được những chi tiết đó, Suzuki bỗng dưng đổi sắc mặt, nói lắp bắp: "Tôi không nhớ gì hết... Có một gã đeo mặt nạ đen, đưa cái đồng hồ đeo tay cho tôi nhìn, qua lại vài cái rồi bảo tôi quên hết mọi thứ, chỉ để lại mấy ký ức về quả bom thôi."
Suzuki không bao giờ nói thẳng. Hắn luôn đưa ra những câu đố nửa vời, chọc tức nhóm điều tra đến tận cùng. Khi Ruike, cấp dưới trẻ tuổi của Kiyomiya, hỏi gắt: "Mày nói còn 5 quả bom, để ở đâu? Nói mau nếu không muốn ngồi tù cả đời!" Suzuki lại cười khẩy, phun một bãi nước bọt gần chân giày da mới mua của Ruike: "Chỗ nào mà mấy ông công chức văn phòng hay khóc ròng khi mất thưởng Tết, chỗ nào ánh đèn neon soi bóng xuống sông Sumida, chỗ nào ông thanh tra già này từng mua cà phê sáng với Hasebe?" Kiyomiya nghe đến cái tên Hasebe, tay bỗng run lên—đó là vết sẹo chưa lành của ông suốt 10 năm qua.
Hasebe từng là thanh tra trẻ tài năng nhất sở, người đầu tiên phát hiện lô thuốc nổ Bộc Đạn bị đánh cắp từ kho công trình ở Chiba 10 năm trước. Hắn tìm ra manh mối rằng một quan chức cấp cao trong sở cảnh sát đang buôn lậu thuốc nổ cho băng nhóm yakuza, nhưng trước khi kịp nộp báo cáo, bằng chứng bỗng dưng biến mất, ngược lại người ta tìm thấy 500g ma túy giấu trong cốp xe của Hasebe. Hắn bị khai trừ khỏi lực lượng, vợ bỏ, gia đình từ mặt, rồi nhảy cầu Rainbow tự sát vào một đêm mưa giống hệt đêm nay. Kiyomiya biết Hasebe bị hãm hại, nhưng suốt 10 năm lặn lội tìm kiếm bằng chứng vẫn không có kết quả. Giờ đây Suzuki liên tục nhắc đến Hasebe, thậm chí dùng móng tay cào lên tường phòng thẩm vấn con số 742—chính là số huy hiệu của Hasebe khi còn tại chức.
Nhưng một gã thất nghiệp học đến lớp 9 rồi bỏ, trí tuệ cảm xúc thấp tới mức không thể giữ nổi một công việc bán thời gian, làm sao có thể chế tạo ra quả Bộc Đạn với cấu tạo phức tạp, đủ trình độ để biết chính xác thời gian nổ, địa điểm mà không để lại dấu vết? Thế nhưng Suzuki lại biết từng chi tiết nhỏ nhặt mà chỉ người trực tiếp chế tạo hoặc đặt bom mới biết: số serial trên vỏ ống thép của quả bom đầu tiên, loại băng dính nhãn hiệu Sakura được dùng để quấn dây, thậm chí cả thói quen của Hasebe khi uống cà phê (phải cho thêm hai giọt mật ong rừng).
Kiyomiya tìm thấy hồ sơ vụ án của Hasebe bị mất trộm từ kho lưu trữ một tháng trước khi Suzuki bị bắt, lại phát hiện con gái của Hasebe, nay đã 15 tuổi, từng gặp Suzuki ba lần ở quán cà phê nhỏ gần ga Ueno. Suzuki phủ nhận mọi liên hệ với cô bé, cũng phủ nhận việc biết Hasebe khi còn sống. Vậy rốt cuộc Suzuki là kẻ chủ mưu đứng sau hàng loạt vụ nổ Bộc Đạn, là kẻ khủng bố đang dùng trò đùa cợt để thao túng cảnh sát, hay chỉ là một con rối vô tình bị lôi kéo vào mạng lưới trả thù cho Hasebe? Những quả Bộc Đạn vẫn chưa hết, và mỗi khi nhắm mắt lại, Suzuki vẫn nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ đếm ngược, gần hơn, rõ hơn, như thể quả bom tiếp theo đang nằm ngay trong lồng ngực hắn.