Thật khó để hình dung một thành phố nào có thể vừa rực rỡ vừa áp lực đến thế trong cùng một nhịp thở. Lagos như một sinh vật sống, lúc thì thở ra hơi thở ồn ã của kẹt xe và tiếng rao hàng, lúc lại nuốt chửng cả những giấc mơ nhỏ bé vào dòng người cuồn cuộn. Với hai đứa trẻ, mỗi con phố là một điều kỳ diệu, mỗi góc phố lại là bí mật chờ được khám phá. Nhưng với người đàn ông đi bên cạnh, từng bước chân của ông lại mang theo trọng lượng của trách nhiệm, của nỗi lo không thể nói thành lời.
Cả nhà vốn không quen thuộc với nhịp sống nơi đây. Người cha, vốn đã xa cách từ lâu, nay phải gánh trên vai vai trò vừa là người dẫn đường, vừa là chỗ dựa cho hai đứa con trong một thời điểm chính trị căng thẳng. Cuộc bầu cử năm 1993 không chỉ là sự kiện quốc gia, mà còn len lỏi vào từng ngõ ngách của thành phố, biến không khí thành thứ gì đó nặng nề, khó thở. Ông cố tỏ ra bình thản, nhưng ánh mắt ông liên tục dò xét, đánh giá từng biến động nhỏ nhất xung quanh.
Có những lúc, giữa dòng người chen chúc và tiếng còi xe hỗn loạn, hai anh em bất giác nhìn thấy ông trầm ngâm. Họ không biết ông đang nghĩ gì - liệu là về tương lai, về sự an toàn của gia đình, hay đơn giản chỉ là làm sao để đưa họ về nhà trước khi đêm buông. Họ chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc ấy, bóng ông in dài trên mặt đường, như một lời hứa mong manh rằng ông sẽ không để họ lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này.
Đó là những ngày họ vừa cảm nhận được vẻ đẹp hùng vĩ của Lagos, vừa phải đối diện với những khó khăn chân thực nhất của cuộc sống. Và có lẽ, chính trong những bước chân vội vã ấy, họ đã tìm thấy một phần của nhau mà bấy lâu nay vẫn lạc mất.