Năm 1908, sa mạc Tây Nam nước Mỹ nhuộm màu máu và cát bỏng dưới cái nắng như thiêu đốt. Một cuộc đua ngựa dài 700 dặm bắt đầu, không chỉ là thử thách về sức bền mà còn là cuộc vật lộn sinh tồn. Trong hàng ngũ thí sinh, năm con người dị biệt chẳng mấy khi lọt vào cùng một khung hình: Hai cựu kỵ binh Rough Riders vẫn mang nếp xử sự của quân ngũ, vai sát vai như thuở chiến đấu ở Cuba. Một người quấn khăn đỏ quanh cổ – kỷ vật duy nhất sót lại từ trận chiến San Juan Hill – người kia thì khóe mắt đăm chiêu nhìn về đường chân trời mờ ảo. Họ biết rõ cái giá của sự kiên trì: Cắn đạn không phải để chịu đựng, mà để tiến về phía trước. Cựu gái mại dâm với đôi mắt sắc như dao găm, quất ngựa như điên. Bụi sa mạc bám dày trên váy áo rách tả tơi, nhưng nụ cười của bà chua chát và đầy thách thức. Kẻ từng sống bằng mánh khóe giờ dồn hết máu lửa vào cuộc đua – cắn đạn cưỡi trên lưng con ngựa hoang vừa thuần phục, mỗi dặm đường là một lần giằng co với quá khứ. Tay súng lầm lì dắt theo khẩu Colt Peacemaker cũ kỹ trên đùi. Vết đạn xuyên qua vai từ vụ ẩu đả ở Juárez chưa lành hẳn, mỗi lần ngựa phi nước đại lại khiến hắn nhăn mặt. Nhưng chẳng tiếng rên nào bật ra – hắn nghiến răng cắn đạn, một tay ghìm cương, tay kia vuốt nhẹ nòng súng như thói quen cũ. Lão cao bồi già nheo mắt dưới vành mũ rộng bản, da mặt đồi mồi in hằn dấu vết của sáu mươi mùa nắng cháy. Ông chẳng thèm tranh hơn kém với đám trẻ, chỉ âm thầm điều chỉnh nhịp phi của con ngựa Mustang bền bỉ. Mỗi khi ai đó thở hổn hển muốn bỏ cuộc, giọng ông khàn đục vang lên: “Cắn đạn đi! Còn ba dặm nữa là tới trạm nghỉ!” Quý ông người Anh trong bộ veston đã sờn vai vẫn ngồi thẳng lưng như thể đang dự tiệc ở London. Chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng trong túi áo tích tắc đều đặn, trái ngược với nhịp tim dồn dập của ông. Khi ngựa kiệt sức gục xuống giữa sa mạc, ông nhổ bãi nước bọt đầy cát, hàm răng trắng cắn chặt viên đạn ý chí rồi lầm lũi dắt ngựa đi tiếp dưới trưa nắng gắt. 700 dặm là 700 lần giáp mặt tử thần. Gió Lạnh thổi qua khe núi mang theo tiếng hú như ma gọi, cát lún nuốt chửng cả đoàn xe tiếp tế, và lũ kền kền lượn vòng trên đầu chờ đợi. Nhưng với năm con người ấy, “cắn đạn” không còn là ẩn dụ – nó là vị tanh của máu khi răng cắn nát môi, là cách họ bật cười ngạo nghễ trước sự khắc nghiệt của đất trời. Họ chẳng phải anh hùng, chỉ là những kẻ không cho phép mình gục ngã mà thôi.