Ánh đèn sân khấu vừa tắt, An Nhiên – diễn viên quần chúng mòn mỏi với vai tỳ nữ chết yểu – đã đứng giữa triều đình Vân Di dưới thân phận nhân vật mình từng khinh bỉ: một công nữ vụng về trong kịch bản cũ. Khói sương hư ảo của trường quay tan biến, thay vào đó là mùi hương trầm ngào ngạt từ long bào hoàng đế. Chỉ một cú vấp váy hờ hững khi diễn viên đóng vai thái giám đi ngang, vũ điệu sinh tử của cô trong cục diện mới đã chính thức khai màn.
Công Chúa Điện Hạ Cơ Trí, nhân vật phản diện bị biên kịch vứt vào góc kịch bản, bỗng thành tâm điểm trong vở kịch thực tại. Dưới lớp vỏ hồn nhiên vụng dại – nơi An Nhiên khéo léo thả những chi tiết "lỡ tay" làm đổ trà lên thư tịch mật, "vô tình" dẫm phải dấu ấn quân phiệt – là những mảnh vỡ nhân tính cô đang ghép lại từ số phận bi thảm của nhân vật phụ. Mỗi lần vị võ tướng mắc oan định lao vào lưỡi dao tự vẫn, bàn tay công chúa ngớ ngẩn lại "tình cờ" giật đứt dải lưng y. Khi cung nữ bị buộc làm gián điệp sắp nhận án tử, tiếng đàn lệch nhịp của điện hạ vang lên đúng khoảnh khắc sứ thần ngoại giao đi ngang.
Nhưng katana của Vũ Văn Duệ đã chém ngang vở kịch hoàn hảo ấy. Gã thủ phụ bí ẩn như tàn tro sau vụ nổ, kéo Công Chúa Điện Hạ Cơ Trí vào cuộc cờ báo thủy triều. "Điện hạ giả vờ hồ đồ, hạ thần giả vờ tin tưởng – chúng ta đều sở hữu bí mật đủ giết nhau chín kiếp", ánh mắt hắn lạnh như dao găm đặt dưới gối khi cả hai cùng cúi đầu trước bát canh cá thừa của thái hậu. Chuyên gia khổ nhục kế nhận ra kẽ hở trên lớp mặt nạ ngây thơ của điện hạ, nhưng chính hắn cũng không ngờ, sau tấm màn phản bội màu máu ấy còn một hồi kịch khác: thân phận thật của Cơ Trí – đứa con bị vứt vào biệt điện của tiên đế sau cuộc chính biến năm Giáp Ngọ.
Mùi diêm sinh bắt đầu rỉ ra từ những bức tường vương cung. Ngự y trọng thần bỗng dâng bài thuốc "trường sinh" làm từ quặng phóng xạ, quan ngự sử đột ngột đề xuất đắp đập ngăn sông chỗ mạch nước ngầm phóng xạ. Vài câu liễn treo trong điện Thái Hòa tự dưng bốc cháy, để lộ nét mực giải mã thành tọa độ quân sự...
Ván bài lật ngửa khi đoàn sứ giả Tây Lương mang tới đề nghị "hòa thân" – chính là nghi thức hiến tế cổ đại. Vũ Văn Duệ nắm chặt sợi xích bằng vàng giả mà tưởng đang siết cổ kẻ thù, không biết Cơ Trí đã thay thẻ ngọc bội trong hộp đựng đầu người bằng hòn đá cuội có khắc chữ "ngu". Còn nữ công tử từ thế gian khác kia, trong lúc lật tung châu báu tìm manh mối về cổng trở về, vô tình giật đổ cột cờ lệnh làm lộ căn hầm chứa 20.000 hũ "rượu tiến vua" nấu từ nấm độc. Âm mưu diệt quốc hiện nguyên hình giữa tiếng chuông chùa Báo Thiên.