Dolly – cái tên ngọt ngào, mập mờ như kẹo bông, thoa lên một lớp sáp giả tạo lên mọi thứ. Cậu bé trong cuộc đời cô ấy có cái tên ấy, nhưng Dolly không hề dễ thương. Dolly là quái vật, là chiếc lồng bằng gỗ sơn bóng, là câu chuyện đêm khuya bịa ra.
Hắn ta gọi Macy là "con gái nhỏ" với một giọng nữa đàn ông nửa đàn bà, dịu dàng mà điên loạn. Căn phòng chật hẹp sau những tấm rèm dày, tường dán đầy tờ rơi cũ – thế giới bên ngoài được thu nhỏ lại thành một mớ hỗn độn ký ức. Trên chiếc bàn nhỏ, một chiếc bánh sinh nhật đã khô lại từ lâu, nến mè nhựa đỏ dựng nghiêng. Mỗi sáng, hắn bước vào với một món đồ chơi mới: một con búp bê vải rách tay, một hộp màu chì đã cũ, hay một chiếc váy ren rách màu hồng nhạt. Hắn đặt chúng lên giường, như một tín hiệu hòa bình, như một lời thề nguyền rằng đây là tổ ấm.
"Con xem, Dolly đã mua kẹo cho con," hắn nói, lấy từ trong túi áo tối tăm một cái kẹo que phủ đầy bụi. Giọng hắn như một cái ôm siết chặt, ấm áp mà tê liệt. Macy chỉ còn biết cúi mặt, câm lặng. Nuốt nước mắt vào trong, cô bé học cách không chớp mắt trước những đồ vật ấy, học cách không nhắc đến mái tóc dài của mình đã bị cắt ngắn ga ra vì hắn ta bảo "con gái Dolly nên để tóc ngắn cho gọn".
Hắn ta nấu những bữa ăn trông như của trẻ con: cháo yến mạch quá đặc, bánh mì nướng giòn rụm, sữa béo ngậy. Hắn ngồi đối diện, đũa trong tay, nhìn cô ăn với ánh mắt như đang chiêm ngưỡng một hiện tượng thiên nhiên hiếm có. Ăn xong, hắn kể chuyện về một thành phố xa xôi, về những bãi biển cát trắng, về việc "con gái Dolly" sẽ lớn lên và sẽ không bao giờ rời xa cha. Những lời nói ấy lăn qua căn phòng tối, như màn sương mờ che khuất bức tường gạch ướt loang lổ.
Mỗi đêm, hắn ùa vào phòng, ngồi bên giường, tay vuốt ve mái tóc đã ngắn của Macy. Hắn thì thầm về tương lai, về những đứa trẻ khác cũng sẽ đến đây để cùng chơi, về một gia đình thực sự. Gương mặt lệch lạc của hắn trong bóng tối, đôi mắt lác như hai hố đen sâu, lấp lánh với thứ ánh sáng điên rồ mà hắn gọi là yêu thương. Căn phòng này, với mùi mốc meo của gỗ cũ, mùi tồi tàn của đồ chơi nhựa, và mùi hương thơm ngọt lịm của hắn – một hỗn hợp formaldehyde và tuyết tùng giả – trở thành vũ trụ duy nhất của Macy. Cô không còn nhớ hình ảnh đôi mẹ thật sự, chỉ còn lại khuôn mặt phúng dụ của Dolly, nở nụ cười méo mó trong mỗi đêm không ngủ.
Hắn đã tạo ra một thế giới thu nhỏ, một vòng xoay ảo ảnh của xưa cũ, nơi sợi dây vô hình giữa kẻ bắt cóc và nạn nhân không phải là sự ghê tởm, mà là một thứ trói buộc kinh hoàng hơn: sự phụ thuộc vào chính sự điên loạn được hắn đặt tên là yêu thương. Và mỗi ngày trôi qua, "Dolly" lại thêm một lần xác nhận, bằng kẹo, bằng câu chuyện, bằng cái vuốt ve kia – rằng thế giới bên ngoài kia chẳng qua chỉ là một giấc mơ xấu hổ, còn căn phòng này, với hắn, mới là hiện tại thực tế và duy nhất. Macy học cách tin vào điều đó. Đó là cách duy nhất để sống sót trong ngôi nhà cất bằng ảo tưởng và sự nhầm lẫn điên cuồng.