Trời New England chiều cuối thu se lạnh. Mặt trời nghiêng về dãy thông già phía tây, nhuộm sân bóng chày phong trào thân quen một màu cam buồn. Hai đội chơi nhau suốt mười hai mùa giải - lũ "Cửa Hàng Tạp Hóa Joe" và "Đội Cứu Hỏa Tình Nguyện" - đang cố kéo dài hiệp đấu cuối. Ai cũng biết ngày mai, máy ủi sẽ san bằng cái sân này để nhường chỗ cho khu căn hộ cao cấp mười tầng.
Mike "Lão Gà" Riley, thủ môn đội Tạp Hóa, cúi nhặt nắm đất nện quen thuộc dưới chân. Vết giày anh hằn lên đó từ trận đầu tiên năm 2009, khi đường đánh còn là hàng gỗ thô ráp. "Thằng cha Jim bên đội Cứu Hỏa có cái đầu hói lần nào cũng rống lên mỗi khi tôi bắt được fly ball của hắn," anh khẽ cười một mình.
Đến lượt đánh thứ chín, điểm số đang hòa 4-4. Tommy "Cá Mập" Sullivan đứng vị trí pitcher, tay run run khi nhìn về phía ghế dự bị - nơi bố cậu năm xưa thường ngồi vỗ đùi hò hét. Tim đập thình thịch. Một ý nghĩ chợt lóe lên: "Thôi chết tiệt, Eephus thử một lần cho xong!"
Quả bóng chầm chậm lơ lửng như chiếc lá rơi. Đối thủ tưởng bở nên giơ chầy quật mạnh... và hụt. Tiếng "bụp" găng tay bắt bóng vang lên giữa tiếng cười òa của khán giả. "Eephus! Thằng điên!" - ai đó la to. Nhưng không khí đột ngột tĩnh lặng khi họ nhận ra: đó là strikeout cuối cùng trong lịch sử sân này.
Những chiếc ghế gỗ mục được xếp thành hàng, mấy đứa trẻ thi nhau nhặt vỏ kẹo cao su dưới chân bồn tắm cũ dùng làm dugout. Ông Bert - cựu trọng tài 70 tuổi - lụi hụi gỡ tấm bảng điểm gỗ đã mục một nửa. "Thời của bọn bay hết rồi," ông khàn khàn, mắt đỏ hoe.
Ngoài hàng rào sắt gỉ, biển hiệu dự án "Golden Tower" đã được dựng sẵn, chữ mạ vàng lóa mắt. Tiếng cười nói của các cầu thủ đột nhiên nghẹn lại thành tiếng nấc khi chiếc xe tải chở dụng cụ cuối cùng lăn bánh. Mười hai năm trời nhặt bóng trong bụi gai, ăn xúc xích cháy từ lò nướng tự chế, và những cái ôm đẫm mồ hôi sau mỗi trận thua - tất cả giờ nằm gọn trong chiếc hộp thiếc chôn dưới gốc thông già ở góc sân.
Bóng chiều đổ dài. Những chiếc chầy cuối cùng được xếp ngay ngắn trong container di động. Eephus của Tommy sẽ thành huyền thoại được truyền miệng mỗi khi các lão ông uống bia ở quán Joe, dù sân bóng mới ở ngoại ô cách đây hai mươi dặm chẳng ai dám ném quả chậm như rùa bò ấy nữa. Thời đại của những kẻ mơ mộng dùng bóng chày làm cớ để làm bạn đã khép lại, để lại lớp bụi đất nện cuốn theo gió từ những máy xúc đang nổ máy ngoài cổng.