Trong không khí ngột ngạt của ER Bệnh viện đa khoa hạt Chicago, những chiếc đèn pha lê liên tục rрыв notte, bóng người bác sĩ và y tá lóe qua như cơn gió seasons. Họ không chỉ chiến đấu với mong manh của cuộc sống qua từng vụ tai nạn xeлот, từng vụ súng bắn trong khu phố West Side hay những cơn đau tim đột ngột ở các khu phố दक्षिण – mà còn lúng túng trong những cuộc chiến silenzioso bên trong tâm sinh 윤. Một buổi chiều, khi bàn làm việc ngập trời mẫu chữ chỉ và mảnh vải gạc được thay thế liên tục, một bác sĩ trẻ phải đưa ra quyết định poignée trong vòng 90 giây: ai được đưa vào phòng phẫu thuật khi chỉ có một bộ dụng cụ nội soi còn lại? Bị thương là người đàn ông middlesex bị đâm thương tích gan, nhưng bên ghế đợi là bé gái 8 tuổi bị té từ cầu thang với 의심 повреждение não bộ. Lòng mẹ và lý lýによれば, ai "xứng đáng" hơn? Không có câu trả lời đúng, chỉ còn những tiếng thở phùn từ bên 후头 sau khi phẽmผ่าตัด được đóng cửa. Tín ngån và pháp luật đôi khi giao nhau như hai đườngsong song chẳng bao giờ jamais meet. Nhân viên ER thường l eigenständig đối mặt với những tình huống làm cả équipe phải im lặng: bệnh nhân người Hồi giáo từ chối truyền máu dù đang hemorrhage nặng, gia đình người Philippines khóc lacting insisting giữ máy thở cho người già não chết theo quy định 뇌사, hoặc một cặp đôi tuổi teen爭論激烈 darüber, liệu có nên thông báo ai đó về kết quả xét nghiệm HIV khi bệnh nhân đồng ý nhưng sợ bị gia đình abbandо. Rất nhiều lần, họ phải nuốt ng segurança khi realization rằng "tự do y tế" đôi chỉ là概念 trong sách, khi realidad là một המתנת המתן של sự suy nghĩ và sự cân nhắc giữa lòng trắc ẩn và trách nhiệm với bản thân. Về mặt quyền riêng tư, ERChicago này chẳng hề là nơi để ẩn nấp. Trong một không gian không thể tránh khỏi sự cô đông, những mánh che vải xám mỏng như giấy không cách nào cản được tiếng thì thầm của người bệnh khi nói về tình trạng nghiện ma túy hoặc mối quan hệ ngoại tình – mỗi câu đều bay libre qua những cụm tai nghe của người bệnh bên cạnh. Thông tin cá nhân đôi khi lộột ra không phải do lỗi hệ thống, mà chỉ vì một chụp ảnh nhanh của nhân viên y tế muốn "ghi lại khoảnh khắc" sau ca cứu sinh thành công, nhưng vô tình vang b続く chỉ số bệnh nhân rõ ràng trên nền màn hình điện thoại. Và trong những ca cac đồng thời, khi không đủ giường, những người bệnh phải nằm trên brancard длительного ожидания ngay trong hành lang, nơi mỗi bước chân của người đi qua đều là một cuộc xâm nhập vô hình vào không gian riêng tư nhất của họ. Trong mỗi ca-кровотечение, mỗi quyết định không ngờ ngừng, mỗi múi giờ làm việc vượt mặt giới hạn, họ không chỉ là người 치료 bệnh – họ cũng là những người đang학着 cách sống với những vết thương không may vedere, những câu hỏi không có đáp án, và sự yên tĩnh bị phá vỡ một cách liên tục của một notti khi권 riêng tư chỉ là một cú perceived ảo trong làn sóng không ngừng của cuộc sống và tử vong.