Mùi trầm hương đặc quánh len lỏi qua khe cửa gỗ, phủ lên đôi bàn tay giả trang của Âm Chu mùi nhựa cây khô khốc của kẻ đã đi hàng nghìn dặm đường. Hắn mặc tấm áo xám sờn cổ của Lạc Uyển—đứa con trai thứ ba của một chi hệ suy tàn trong gia tộc Mạc thị, đúng cái vỏ bọc mà thái y viện đã chuẩn bị cho hắn nửa năm trước. Dưới lớp áo đó, vết sẹo dài ba tấc ở sườn trái vẫn nhói lên mỗi khi hắn cúi người ghi chép, nhắc nhở hắn rằng: hắn không phải là kẻ ghi chép tầm thường, mà là Thái tử Âm Chu, kẻ đang đánh cược cả mạng sống để xâm nhập gia tộc quyền lực nhất vùng Giang Nam, điều tra đường dây buôn lậu binh khí liên kết với giặc Bắc.
Mười bước xa hơn, trong hành lang tối om, Cổ Vũ Lân nhấn mạnh ngón tay lên chuôi đao lưng. Gã có đôi mắt màu xám đục như tro tàn, không ai biết gã từ đâu đến, chỉ thấy ba năm trước gã xuất hiện ở Mạc phủ, một mình chém chết mười hai tên cướp đường, được gia tộc thu nhận làm thủ vệ đội trưởng. Cũng không ai biết, mỗi đêm gã lẻn vào kho lưu trữ, tra cứu từng mảnh giấy rách nhắc tới vụ thảm sát năm nào ở trấn Vân Ninh—vụ việc đã cướp đi cả nhà gã, để lại gã với một vết thương ở đầu không bao giờ lành, và một nỗi hận chỉ có thể rửa sạch bằng máu.
Đêm mưa rào trút xuống, Âm Chu lẻn vào kho lưu trữ cấm kỵ của Mạc phủ, móng tay cạ vào mép cửa gỗ mục nát, vừa kịp chạm vào cuốn sổ ghi chép lương thực nhập khẩu, thì một cánh tay rắn chắc quấn lấy cổ hắn. Hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy: "Kẻ ghi chép Lạc Uyển không bao giờ uống rượu trắng không pha gia vị. Ngươi là ai?" Âm Chu đủ mạnh để đánh gục gã đàn ông áo đen trước mặt, nhưng hắn không ngờ gã lại là Cổ Vũ Lân—kẻ mà hắn đã nghe danh là "con chó điên" của Mạc phủ, kẻ đang tìm kiếm quá khứ của chính mình, chính là kẻ mà hắn cần tránh xa nhất.
Mục tiêu của họ đối lập rõ ràng đến mức chạm vào nhau là nảy lửa: Âm Chu cần bằng chứng tội lỗi của Mạc thị để dâng lên long khán, dẹp trừ ngọn cỏ gây họa cho triều đình. Cổ Vũ Lân cần cuốn sổ ghi chép năm ấy, để biết ai là kẻ đã ra lệnh tàn sát gia đình gã, dù phải đốt cả Mạc phủ thành tro. Khi họ đụng độ trong kho rượu, dưới ánh trăng rọi qua khe mái, hai lưỡi đao cùng rút ra, chuôi đao rung lên bần bật, thì tiếng trống báo động vang lên khắp phủ. Mạc thị đã phát hiện có kẻ lạ xâm nhập, đóng chặt tất cả cổng ra vào, mỗi mảnh vườn đều có lính canh gác.
Không có lựa chọn nào khác. Âm Chu nhìn vào đôi mắt tro tàn của Cổ Vũ Lân, gật đầu trước tiên: "Ta có thể giúp ngươi lấy được cuốn sổ đó, nếu ngươi giúp ta ra khỏi phủ này, đưa bằng chứng về kinh." Cổ Vũ Lân cười khẩy, nhưng cũng gật đầu, vì gã biết, mình không thể lẻn qua mấy tầng canh gác mà không có sự dẫn dắt của kẻ đã quen thuộc với mọi ngóc ngách của phủ. Khi họ cùng cầm tay nhau vượt qua bức tường rào phủ đầy dây leo, gió mang theo mùi máu từ sân ngoài thổi vào, Âm Chu bỗng nói: "Liên minh này như Lưỡi Dao Trong Tay. Dùng đúng chỗ thì chặt được gai rào chắn đường, lỡ sơ sẩy một chút, chính nó sẽ rạch nát tay ta." Cổ Vũ Lân không đáp, chỉ siết chặt chuôi đao hơn, bởi gã biết, lời đó quá đúng.
Từ đó, họ cùng bước vào một thế giới mà mỗi câu nói đều chứa đựng dối trá: Mạc thị đối xử với họ như người nhà, nhưng lén cử sát thủ theo dõi mỗi bước chân; các quan lại địa phương ca tụng gia tộc là "phúc tinh vùng Giang Nam", nhưng thực ra đều nhận hối lộ từ túi tiền của họ; ngay cả những kẻ hầu gái pha trà, cũng có thể là người của phe đối lập, chờ thời cơ đâm lén sau lưng. Mỗi lựa chọn của họ đều là sinh tử: có lần Âm Chu phải chọn giữa việc cứu một đứa trẻ con tin của Mạc thị, hay lấy trộm được chìa khóa kho báu; có lần Cổ Vũ Lân phải chọn giữa việc báo thù kẻ giết hại mẹ mình, hay bảo vệ Âm Chu thoát khỏi vòng vây, để bằng chứng không rơi vào tay kẻ xấu.
Họ không bao giờ tin nhau hoàn toàn, luôn để dành một lưỡi dao sau lưng, nhưng lại là những người duy nhất có thể bám víu trong thế giới đầy kẻ thù này. Lưỡi Dao Trong Tay mà họ cùng cầm, có lúc cắt đứt được mạng lưới dối trá dày đặc của Mạc thị, có lúc suýt chém vào chân nhau, nhưng cuối cùng, nó vẫn là thứ duy nhất giữ cho cả hai không rơi xuống vực thẳm của quyền lực và hận thù—nơi mà ngay cả đồng minh cũng có thể trở thành kẻ thù, nếu không cầm chặt cán dao đúng cách.