Thời kỳ những năm 1950 tại New York, phố xá ngập trong thứ ánh đèn vàng vọt phủ lên những tòa nhà cũ kỹ, nơi kẻ mơ mộng và kẻ thất bại dường như hoà lẫn thành một khối xám xịt. Giữa dòng người tấp nập ấy, Marty Mauser – chàng trai hai mươi mấy sống lắt lay trong căn gác xép chật chội ở Brooklyn – vẫn ngày đêm nghiến răng theo đuổi thứ ước mơ khiến cả khu phố cười vào mặt anh.
"Thằng ngốc!" – mụ chủ nhà hằn học quẳng hóa đơn tiền thuê lên bàn – "Cả đời mày cũng chẳng làm nên cái đinh gì, Marty ạ!". Anh chỉ im lặng, nắm chặt bàn tay chai sạn vì công việc khuân vác bến cảng, lưng áo sờn rách lòi cả mảng da hồng lên sau những giờ đóng kiện thuê. Giấc mơ trở thành nhạc công jazz – thứ âm thanh anh nghe vẳng từ những hộp đêm tồi tàn ở Harlem – cứ dai dẳng bám lấy tâm trí anh như lời nguyền, dù chẳng một ai tin anh có thể chạm tay tới nó, kể cả ông bố nghiện rượu thường chửi rủa: "Mày tưởng mày là ai? Chỉ là thằng nhóc nghèo rớt mùng tơi mà thôi!".
Những đêm đông gió rít qua khe cửa sổ, Marty vật lộn với cây kèn saxophone cũ kỹ mua được từ tiền nhịn ăn ba tháng. Tiếng nhạc thô ráp, đứt quãng cất lên như tiếng khóc nghẹn ngào, khiến bà hàng xóm đầu hẻm gõ tường liên hồi. Nhưng anh không dừng lại – những nốt nhạc vụng về ấy là lời thề thầm lặng với chính mình.
Rồi mọi chuyện chạm đáy vào một chiều mưa tháng Ba. Buổi biểu diễn đầu tiên tại quán bar nhỏ bụi bặm, Marty bị khán giả thẳng thừng hắt hủi: "Xuống đi thằng vô danh!". Anh lê bước về nhà, người ướt sũng, hồn tan nát. Nhưng đúng lúc định ném cây kèn vào xó tường, bỗng bật lên trong đầu câu nói khắc cốt của lão già bán báo góc phố: "Khi cả thành phố xoay lưng, chính là lúc mày tự đứng lên bằng đôi chân của riêng mình, Marty à!".
Anh nghiến răng tập luyện như điên. Mồ hôi thấm đẫm chiếc áo trắng bạc màu, những ngón tay rớm máu vì cọ sát dây đàn, nhưng từ trong thứ âm thanh hỗn loạn ấy, dần dần bật lên giai điệu khiến người qua phố phải ngoái lại. Rồi một đêm định mệnh tại hộp đêm Birdland, khi nghệ sĩ chính ngã bệnh, Marty được đẩy lên sân khấu thế chỗ. Giây phút ấy, cả New York như nín thở – tiếng kèn anh cất lên phóng khoáng, đầy máu lửa, có cả nỗi đau của những năm tháng bị chà đạp và khát khao cháy bỏng được sống.
Sáng hôm sau, tờ Daily News chạy tít lớn: "MARTY VÔ SONG – GÃ KHỜ THÀNH HARLEM THỔI BÙNG ĐÊM NEW YORK!". Cái tên "Vô Song" ra đời từ đó – như lời sấm truyền tai nhau trong giới nhạc jazz về một kẻ "không cha không mẹ, không tiền không tên, chỉ có trái tim cháy rực ngay giữa đống tro tàn". Nhưng con đường đến với vĩ đại của Marty chỉ vừa hé mở – phía trước còn vô vàn chông gai, như anh vẫn thường nhẩm tính khi đứng tựa lưng vào bức tường đầy rêu phong của con hẻm cũ: "Thất bại không giết nổi tao. Chỉ có sự tầm thường mới làm tao gục ngã!".