Mike & Nick &Nick & Alice đang lục quyền trong đêm khuya, nơi những mái neon le lói chỉMig và bóng đổ của xe cộ đâm chéo vào mái đường. Hai chàng gangster – Mike và Nick – đã từng chinh phục những con phố gian lận, còn người phụ nữ họ yêu – Alice – đang cố gắng giữ lại chút hồn mình còn còn lại trong một đêm mà mọi thứ đều sắp sò rỉ tan. Bọn họ không ngờ rằng một cỗ máy thời gian bí mật, lặng lẽ ẩn mình dưới sàn nhà cũ của một nhà hát verlauf roma, đang chờ lệnh active. Khi tiếng động lấm lẫm của máy móc vang lên, không khí bỗng biến, như thể thời gian bị kéo dài thành một sợi dây mỏng, kéo chúng vào một vòng tròn lặp lại những quyết định cũ. Mike, áo khoác da cũ đã bám dính bụi, cười lạnh lùng khi nhìn Nick: “Chúng ta không thể để một máy như thế…”. Còn Nick, đôi mắt rực rỡ đầy cảnh giác, đáp ngược lại: “Mày cứ yên tâm, mình sẽ treo nó lên trên mái để mọi người nhìn thấy.” Alice – người duy nhất mà cả hai đều coi là ngọn lửa của mình – chạy dọc hành lang, tay nắm chặt một chiếc hộp kim loại cũ. Khi mở ra, bên trong là một khối kim về, lấp lánh dưới những luồng ánh sáng lấp lánh. Cô ta cảm thấy trái tim mình đập mạnh như tiếng bát đá, nhưng vẫn giữ nguyên quyết tâm không để cho số phận của mình bị xóa sạch. Khi máy thời gian bắt đầu chạy, mọi thứ trở nên lạ lùng: tiếng ồn của thành phố biến thành tiếng thở dài của quá khứ, còn những bóng người lặng lẽ ở góc phố lại trở thành những hình bóng của những ước mơ chưa thành. Bọn họ phải quyết định nhanh – giữ lại khoảnh khắc ấy, hay thở một hơi mới và để quá khứ trôi qua. Trong khoảnh khắc ấy, Mike & Nick & Nick & Alice trở thành những câu hỏi chưa có câu trả lời, một câu chuyện chưa viết hoàn chỉnh. Họ biết rằng chỉ có bằng cách đối mặt với chính những nỗi sợ mà họ luôn chạy trốn, họ mới có thể sống sót qua đêm nguy hiểm ấy – và có thể tìm ra một cách để máy thời gian không trở thành bẫy cuối cùng. Khi ánh sáng cuối cùng tắt, họ vẫn còn đứng bên nhau, hơi thở hơi nặng, mắt lấp lánh hy vọng và sợ hãi xen kẽ. Dường như thời gian không còn là giới hạn, mà là mộtEmpire của những quyết định mà họ tự tạo ra, và có lẽ, chỉ có họ mới thấu hiểu cách để giữ nó cho đến hết. Vậy là câu chuyện chưa dở, vẫn còn dọc Highway của những bóng tối và ánh sáng, chờ đợi những bước chân tiếp theo củaMike, Nick vàNick, cùngAlice – để họ biết rằng trong thời gian giản nhiên, có những điều mà chỉ có lòng trào không ngừng mới có thể locomotion qua mọi rủi ro.