Thằng Tùng vẫn tự ví mình như cái bóng trong chính cuộc đời nó. Suốt ngày ọp ẹp sau mấy bức tường văn phòng, cuộc sống tháng này qua tháng khác chẳng khác gì tờ lịch cũ. Ấy thế mà cái đêm mưa như trút nước ấy, cả định luật nhàm chán của nó bỗng vỡ vụn tan tành.
Hắn xuất hiện lúc quán cà phê đêm gần đóng cửa, mùi xăng dầu cùng hơi thở giông bão quấn lấy người khi hắn đẩy cánh cửa kính. Áo khoác da mòn vẹt ở vai phải phủ đầy vết bụi đường trường. Người Phục Tùng – bàn tay trái hắn đeo găng rách để lộ vết sẹo hình tia chớp chạy dọc cổ tay. "Cà phê đen, không đường", giọng hắn khàn đặc như tiếng pô xe bị nghẹt.
Tùng vốn định tránh ánh nhìn của kẻ lạ, nhưng mắt hắn cứ như hai hòn than nguội níu chặt lấy nó. Người Phục Tùng nhấp ngụm cà phê, vệt nâu còn đọng lại trên môi khiến nụ cười hắn giống vết nứt trên tường gạch. "Nghe nói cậu có thói quen ngắm xe qua cửa sổ văn phòng mỗi chiều?"
Kinh ngạc khi bị nói trúng tim đen, Tùng chỉ biết gật đầu trong khi người Phục Tùng xoay ly cà phê trên ngón tay trỏ. Chuyển động mềm mại như cách hắn chém cua trên những cung đèo, mỗi vòng quay đều kéo Tùng sâu hơn vào cơn xoáy định mệnh. "Làm bạn đồng hành của tôi đi," hắn buông câu nói như lưỡi dao phẫu thuật cắt ngang màn đêm, "tôi cần đôi mắt biết nhìn xa trông rộng."
Cái vỗ vai nhẹ của Người Phục Tùng khiến Tùng tê dại. Nó chưa kịp trả lời, hơi ấm từ bàn tay phủ đầy vết chai đã dẫn nó ra ngoài trời mưa. Chiếc mũ bảo hiểm hắn đội lên đầu Tùng vẫn còn hơi lạnh buốt của gió núi, mùi cao su lẫn axit xăng khiến tim nó đập thình thịch như máy bị kẹt ga. Nơi ngón tay Người Phục Tùng đặt lên hông nó khi cả hai phóng vào màn mưa, có cái gì đó nóng rực di chuyển dọc sống lưng – không phải nỗi sợ, mà là năng lượng hoang dại mà nó tưởng đã chết tự bao giờ.