Câu chuyện của cô ấy bắt đầu từ một vụ án lớn, thứ tưởng chừng sẽ đẩy tên tuổi Trần Mai – một nữ luật sư trẻ triển vọng – lên đỉnh cao. Nhưng rồi, trong những giờ phút then chốt ấy, một sự kiện chưa bao giờ được công bố, một biến cố âm thầm nhưng đầy tính hủy diệt đã cướp đi của cô tất cả: danh tiếng, niềm tin và cả chính sự nghiệp luật sư mà cô từng mơ ước. Hơn ba năm trôi qua trong im lặng và sự đóng cửa bản thân, Trần Mai quyết định bước lại giới luật sư, nhưng lần này, cô chọn một công ty luật tầm trung, nơi ít người biết đến quá khứ của mình. Sự trở về của cô ban đầu được chào đón bởi những ánh mắt kỳ vọng. Đường chuyên ngành xuất sắc, khả năng phân tích văn bản sắc bén và sự bình tĩnh phi thường trước vành móng ngựa là những phẩm chất hiếm có. Thế nhưng, khi bắt đầu đảm nhận các vụ án thực tế, một điều gì đó rất “dị biệt” trong cách cô làm việc dần hiện ra. Thứ nhất, cô không bao giờ đi theo lối mòn. Trong khi các đồng nghiệp dựa dẫm hoàn toàn into trước tụng, hồ sơ và nguyên lý pháp lý, Trần Mai lại dành hàng giờ để trò chuyện với những nhân chứng thường bị xem nhẹ, lắng nghe những câu chuyện xung quanh vụ án, thậm chí là những chi tiết tưởng chừng vô nghĩa. Cô tin rằng, phía sau mọi vụ việc, không chỉ có luật mà còn có con người, với những mối quan hệ,过去 và cảm xúc phức tạp mà bản thân văn bản pháp luật không thể nào bao quát. Thứ hai, cô có một trực giác kỳ lạ về điểm yếu của đối thủ. Nhiều khi, trước khi cuộc tranh tụng thực sự bắt đầu, cô đã có thể đoán ra chiến thuật phản biện của họ và chuẩn bị một cách không tưởng. Điều này khiến nhiều đối thủ phải công nhận tài năng, nhưng cũng khiến không ít đồng nghiệp trong công ty cảm thấy bất an. Họ bàn tán rằng cô ấy làm việc theo “linh cảm” chứ không theo “quy trình”. Một số sếp cấp trên thì lo ngại về tính khó lường và rủi ro tiềm ẩn từ phương pháp ấy. Bất mãn lan tỏa dần. Những luật sư trẻ, được đào tạo theo trường phái cứng nhắc, cho rằng cách làm của Trần Mai là mối đe dọa đến sự ổn định và tính chuyên nghiệp. Họ ghen tỵ với tài năng của cô, nhưng cũng coi thường việc cô “bỏ bê” phần kỹ thuật thuần túy. Có những lời xì xào rằng, nếu không có quá khứ bí ẩn ảnh hưởng tâm lý, nếu không mang theo “gánh nặng” nào đó, cô ấy đã không phải chạy theo lối tắt như vậy. Họ gọi cô trong bí mật là Nữ Luật Sư Dị Biệt – một cái tên vừa ghen tị vừa chế giễu về sự khác biệt không thể lý giải. Trần Mai biết tất cả. Cô đứng trong vòng xoáy của sự cô độc và công việc, giữa những ánh mắt nghi ngờ và áp lực phải chứng minh mình không chỉ là một “kỳ dị” may mắn. Cô lặng lẽ tiếp tục con đường của mình, bởi cô tin rằng, chính sự dị biệt ấy – nuôi dưỡng từ chính nguồn cơn đau và sự thức tỉnh từ quá khứ – mới là chìa khóa để nhìn thấy những góc khuất mà luật thông thường không thể chạm tới. Và rồi, một vụ án mới, lớn và đầy rủi ro, được giao phó cho cô. Lần này, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm, chờ xem liệu Nữ Luật Sư Dị Biệt ấy sẽ tỏa sáng hay sẽ đánh mất hoàn toàn chính mình trong những rung động của quá khứ và sự phản bác của hiện tại.