Thằng em tôi gầy rộc hẳn đi từ ngày mẹ mất tích. Những cơn sốt rét run người chẳng buông tha thằng bé suốt mấy tuần qua. Y tá bệnh viện làng nhìn sổ khám cũ lắc đầu, bảo phải đưa lên tuyến trên, nhưng tiền đâu? Tôi bấm bụng xin nghỉ việc trên con tàu du lịch hạng sang - cái chỗ nuôi sống cả gia đình năm năm qua. Đêm cuối ở khoang dịch vụ, tôi ngồi dán những tờ giấy A4 in hình mẹ khắp bến cảng, cứ ngỡ còn chút hy vọng. Những ngày sau đó như bị ai bóp nghẹt cổ. Thằng em ho sù sụ, mắt lờ đờ nhìn tôi qua làn khói thuốc sưởi ẩm mốc. Căn gác xép chật chội đột nhiên đầy mùi thuốc kháng sinh lẫn tiếng thở dồn dập. Rồi một chiều mưa dông, lá thư từ người hàng xóm cũ làm cả người tôi lạnh toát: "Hồi ấy, mẹ cháu hay lui tới chung cư cũ bên bến tàu..." Hai chị em trốn cơn gió rít qua khe cửa sổ vỡ, len lỏi trong màn đêm đặc quánh mùi rác thối. Toà nhà 12 tầng bỏ hoang hiện ra như con quái vật gãy cánh. Thang máy rệu rạo đưa chúng tôi lên tầng áp mái - Penthouse 77, nơi mấy tay trộm vặt còn chẳng thèm đụng vào. Cửa gỗ mục mở thìch một tiếng, mùi ẩm mốc xộc thẳng lên mũi. "Chị ơi, tường... tường nó thở!", thằng em túm tay tôi run bần bật. Gió lùa qua khe cửa sổ nứt vỡ mang theo tiếng thì thào văng vẳng tự đâu đó. Đêm đầu tiên, nó sốt tới 41 độ, giãy giụa trong cơn mê sảng: "Mẹ! Mẹ đừng đi vào tủ đó!". Sáng hôm sau, tôi phát hiện dãy tủ gỗ cũ kỹ góc phòng - cái tủ chúng tôi chưa hề mở - bỗng đóng sập. Một vệt nhầy đen loang lổ dưới sàn. P77 chẳng phải nơi trú ẩn. Nó là cái bẫy. Mỗi tiếng đồng hồ gõ trên tường lại dồn dập hơn. Chiếc gương soi trang trí hoa văn rồng phượng cứ dính đầy hơi nước dù chẳng ai thở. Đêm thứ ba, giọng đàn ông khàn khàn vọng từ phòng tắm ấm bất thường: "Mấy đứa trốn ở đây làm gì? Cút ra khỏi nhà tao, nghe chưa?". Nhưng khi tôi hốt hoảng xô cửa, chỉ thấy bồn tắm đầy nước đục ngầu, một vệt tóc dài vương trên gạch men. Thằng bé khóc nấc giữa cơn mê: "Chị ơi, con rắn trong người em nó bò lên cổ rồi...!". Tay nắm cửa tủ gỗ nguội lạnh như băng. Tôi vẫn nhớ rõ cái khoảnh khắc áp tai vào gỗ mục - tiếng thở rên rỉ bên trong cứ như thể... nó đang nuốt mẹ tôi từng chút một.