Những ngày sau khi rời bỏ con đường tội phạm, Parish tưởng như đã chôn vùi quá khứ trong lớp tro tàn của một con người mới. Vết sẹo dài trên cổ hắn đau nhói mỗi lần ai đó nhắc đến khu Xóm Chài – nơi hắn từng nằm trong tầm ngắm của cảnh sát và lưỡi dao đồng nghiệp. Chuyến buôn lậu đồng hồ Thụy Sĩ cuối cùng năm ấy đã suýt biến hắn thành xác chết không mồ chôn. Giờ đây, khi chiếc vali da bò cũ kỹ đựng di ảnh người vợ trẻ đặt chỏng chơ trên bàn làm việc, hắn biết mình không còn lựa chọn. Hai món nợ chồng chất: khoản tiền rửa tiền vẫn còn đọng lại từ thuở băng nhóm hoạt động, và món nợ máu với tay trùm Khánh "Mặt sẹo" chưa bao giờ thực sự khép lại. Chiếc điện thoại Nokia 1280 rung lên lúc nửa đêm, giọng nói méo mó đằng đầu dây báo trước phi vụ định mệnh: "Mày quen tay lái phà Cát Lái chứ gì? Chở giùm tao gói hàng qua sông. Xong nợ cũ thanh toán hết." Parish dẫm mạnh chân phanh khi chiếc xe tải cũ kệt trượt dài trên con đê đất đỏ dẫn vào bến Ngựa Ô. Mùi nước sông Sài Gòn lợm cổ họng khi hắn mở khoang container. Không phải bìa nilon trắng thông thường. Ba chiếc vali hình khối chữ nhật to như quan tài trẻ con, bên trong thứ màu trắng đục phát ra mùi chua lạ. Kinh nghiệm mười năm trong nghề bỗng khiến gáy hắn lạnh toát - đây không phải thứ có thể dùng tiền chuộc nếu lỡ sự cố. 12h47 phút, khi bánh xe tải vừa chạm mặt phà, những vệt đèn pha chéo nhau từ bốn hướng xé toạc màn đêm. Tiếng động cơ Harley Davidson gầm rú như thú dữ đói mồi. Phía xa, dáng người đàn ông mặc áo da đen vắt vẻo trên yên xe tay ga khiến tim Parish ngừng đập – Khánh "Mặt sẹo" đang mỉm cười bằng nửa khuôn mặt không bị hủy hoại sau vụ nổ năm nào. Lưỡi lê chĩa thẳng qua khe cửa kính vỡ nát, giọng nói của gã như dao cạo: "Mày tưởng trốn khỏi Xóm Chài là xong? Băng Rắn Lục không bao giờ để mồi ngon tuột khỏi nanh vuốt." Trong khoảnh khắc ấy, Parish chợt ngửi thấy mùi dầu máy trộn lẫn mùi máu khô từ vết sẹo cũ. Hắn biết trò chơi mèo vờn chuột vừa bắt đầu.