Cửa hàng bách hóa cũ kỹ ấy, như một chiếc hộp đựng thời gian bất động giữa con phố nhỏ. Ba người – những mảnh đời rời rạc, tự cô lập trong những tim khép kín – mỗi người một lối, lóm ngó qua cửa sổ phủ bụi, rồi từng người lặng lẽ bước vào. Họ không cần nói ngay. Chỉ cần được đứng trong không gian ấy, giữa mùi gỗ ẩm, mùi đồ chơi nhựa cũ và màu sắc phai dần của những chiếc lọ thủy tinh, là đã thấy một sự gợi mở nào đó.
Pavane – bản nhạc chậm rãi, trang trọng, như một điệu vũ không cần đôi – vang lên từ chiếc radio cũ trong góc, tiếng violin khẽ khàng, buông thả từng nốt. Âm thanh ấy trở thành dây cót âm thầm của những ngày đầu họ bỡ ngỡ chung một không gian. Họ vào đi và ra, len lỏi giữa những giá kệ, lướt qua nhau như những bóng ma trong thời gian đã ngừng trôi. Có những buổi chiều, người phụ nữ lớn tuổi lục cục dọn dẹp chiếc kẹp đồ chơi gỉ sét, tay run run. Anh chàng trẻ ngồi lặng trên chiếc thùng carton cũ, vẽ những đường thẳng nghiêng vào sổ tay. Cô gái trẻ nhất, với mái tóc cắt ngắn cứng nhắc, chỉ tay lên tấm bản đồ cũ treo tường, hỏi khẽ về một con hẻm đã không còn.
Rồi một hôm, người phụ nữ ấy, vì một lý do nào đó, đặt lên giá cái đồng hồ quả lắc cũ. Tiếng tích tắc, chậm chạp, đều đặn, như một nhịp tim xa lạ nhưng đáng tin cậy. Anh chàng trẻ nhìn chiếc đồng hồ, rồi nhìn cô gái trẻ, rồi nhìn bà lão. Không ai nói. Nhưng từ hôm đó, họ bắt đầu dọn một góc nhỏ trong góc cửa hàng, kê hai chiếc ghế gỗ mòn, và một chiếc bàn con. Họ không nói chuyện dài dòng. Chỉ ngồi, lặng lẽ nghe Pavane chuyển sang điệu khác, nhìn nắng tà qua cửa sổ vỡ, nhìn bụi quay tròn trong không khí.
Ánh sáng của nhau không phải một vụt sáng chói lòa. Nó là thứ ánh sáng lờ mờ, vàng vọt của ngọn đèn dầu trong phòng kín. Nó đến từ những cử chỉ nhỏ: bà lão lặng lẽ mang ra chiếc khăn lau, lau bàn cho họ; anh chàng trẻ, vô tình hay cố ý, để lại cuốn sách tranh về các loài chim trên chiếc bàn; cô gái trẻ, một buổi sáng, nướng hai cái bánh mì, đặt một chiếc lên bàn họ vẫn ngồi. Họ không cảm ơn. Chỉ gật đầu. Chỉ trao nhau cái nhìn trôi qua mà thôi.
Nhưng trong sự khép kín ấy, một sự tự khám phá kỳ lạ đã bắt đầu. Bà lão, trong khoảnh khắc lắng nghe tiếng đàn, nhớ lại một bữa tiệc thời con gái, một điệu vũ duy nhất bà từng khiêu. Anh chàng trẻ, khi sắp xếp lại hộp đồ chơi cũ, thấy mình vẽ những đường thẳng không phải vì đẹp mắt, mà vì trong mỗi đường, có hình bóng của một người mẹ từng nói: "Con cứ vẽ đi, con trai, đường của con sẽ dẫn con về nhà." Cô gái trẻ, với tấm bản đồ, không tìm nên con hẻm nào, nhưng lại tìm thấy trong mình một sự kiên nhẫn, một khát khao muốn đi xa hơn, không phải trên bản đồ, mà trong tâm trí.
Pavane tiếp tục, điềm tĩnh, như một dòng sông ngầm chảy xuyên qua ba mảnh đời cô độc. Họ không trở thành bạn bè theo nghĩa thông thường. Họ trở thành những người bạn đồng hành trong chính sự cô độc của nhau. Họ là ánh sáng của nhau – thứ ánh sáng không đốt cháy, mà chỉ đủ sáng để nhìn thấy bóng mình, để nhận ra: mình vẫn còn ở đây, và người kia vẫn ở đây, bên cạnh, trong cùng một căn phòng bụi bặm, trong cùng một giai điệu chậm của thời gian đã ngừng trôi.
Cửa hàng bách hóa ấy không bán thứ gì quý giá. Nó chỉ bán, trao tặng, một sự tồn tại chung – dịu dàng, âm thầm, bền bỉ như một bản Pavane không bao giờ kết thúc, nơi ba con người khép kín học được cách nhảy, từng bước từng bước, trong vòng tay vô hình của nhau.