Loạn lạc bủa vững thiên hạ cuối thời Đường. Gió hoang vu thổi qua từng làng mạc tiêu điều, khói lửa chiến tranh chưa tắt thì dịch bệnh đã như vó ngựa tử thần giẫm nát nhân gian. Xác người chất đống ven đường, mùi máu mục nồng nặc quyện với tiếng khóc than vô vọng. Giữa cảnh tượng ấy, lời đồn ma quái lan như gió độc: "Yêu nữ Ngô Song hiện hình mỹ nhân, chính là thủ phạm gieo tai ương!" Từ kẻ chợ bụi bặm đến tao nhân nơi lầu son, ai cũng thì thào ánh mắt sợ hãi, nguyền rủa tên tuổi cô gái mất đầu năm nào.
Nhưng giữa dòng đời tàn khốc ấy, Ngô Lệnh vẫn đứng như tảng đá lạnh giữa dòng lũ. Bất Lương Nhân hắn xưa nay bị coi là kẻ tâm cơ, vậy mà cả đời chỉ một niềm tin cháy bỏng: "Song nhi lương thiện như thiền nguyệt, chẳng bao giờ hại người!" Đêm nào hắn cũng mơ thấy muội muội áo trắng nhuốm đầy máu, hai tay ôm lấy đầu lìa khỏi cổ, đôi mắt trong vắt nhìn hắn đầy oan khuất. Hận ý dâng lên như sóng cuộn - thứ hắn muốn tru diệt không phải là yêu tà giả tưởng, mà chính những kẻ vì sợ hãi đã đẩy nàng vào vòng tử địa.
"Khâu Xá Hoàn Hồn" - bí thuật cấm kỵ mở cửa âm ty, đổi mạng sống thí chủ lấy hồn oan tạ thế. Ngô Lệnh biết rõ giá máu phải trả: mỗi mạch huyết khô cạn, từng khúc xương mục ruỗng. Nhưng khi ngón tay hắn khâu từng mũi chỉ đen lên cổ Ngô Song trong đêm trăng máu, hai hàng lệ đỏ rỉ ra tựa sinh mệnh đang nhỏ giọt. "Muội muội đừng sợ..." - giọng hắn rên rỉ như dao cào vào đêm tối - "Ca ca sẽ giương cán cân công đạo để cả thiên hạ này phải quỳ xuống nhận sai!"
Đền Ôn Thần hoang phế bỗng chốc tràn ngập tử khí trong đêm Phán Quyết Yêu Tà. Gió thổi qua khe cửa mục nát ré lên như tiếng cười quỷ sứ. Mấy trăm ngọn nến xanh lè tự bốc cháy, ánh sáng nhấp nháy chiếu lên tượng thần gớm ghiếc nửa người nửa thú. Ngô Lệnh mặc áo tang trắng toát, tay trái siết chặt cây đinh ba nhuộm máu khô, tay phải dìu Ngô Song - thân thể lành lặn nhưng đôi mắt trống rỗng đầy sát khí.
"LỬA TRỜI THIÊU SẠCH YÊU TÀ!" - tiếng hét giận dữ từ đám đông bị dẫn dụ tới đột ngột vụt tắt khi cửa đền đóng sầm. Bốn phía tường gỗ nhỏ máu tươi, vô số bóng đen nhung nhúc trườn ra từ ngóc ngách. Ngô Lệnh nhếch mép cười gằn, vung tay ném ra một tràng bùa chú nhuộm máu: "Nghênh Công Đạo Tử Thần!"
Trong âm thanh rên siết ghê rợn, mặt đất rạn nứt hiện lên vòng tràng sinh bát quái. Từng tên đao phủ năm xưa, kẻ phát ngôn vu cáo, kể cả vị quan phủ độc ác... tất cả bị lôi vào giữa pháp trường âm tinh. Ngô Song bỗng ngửa mặt gào thét, tóc tung bay như rắn độc - từ vết khâu ở cổ, máu đen phun ra thành dòng chảy xiết quấn lấy những cổ tội đồ!
"Phán Quyết Yêu Tà khai màn..." - Ngô Lệnh thì thào bằng giọng hai người hòa làm một. Hắn giật sợi dây gân đỏ thẫm từ ngực mình, buộc vào cổ tay Ngô Song. Ai ngờ kẻ hung thần chân chính lại đang giật dây từ trong bóng tối? Công đường dương gian đầy rẫy oan khiên - khi màn máu rơi xuống sẽ vạch trần những mưu đồ thối nát nào? Cái giá của công lý hôm nay liệu có để lại vết máu mãi không phai?...