Ánh đèn nhấp nháy của Phồn Hoa Thâm Xứ quét ngang gương mặt Tô Vũ Niệm như những lưỡi dao neon. Mùi nước hoa hương xạ nồng nặc quyện với khói thuốc mù mịt tạo thành lớp sương mù dày đặc – thứ màn che hoàn hảo cho những vụ đổi trắng thay đen. Chị gái cô chết như con thiêu thân lao vào đống lửa, để lại trên ngực tờ giấy nhầu nát viết từ đơn độc: "Phồn Hoa Lụi Tàn". Nắm chặt vụn giấy trong tay, Vũ Niệm xoáy sâu vào lõi địa ngục trần gian này. Cửa hàng cocktail ẩn sau lớp vỏ bọc club đêm, quầy bar dát vàng nơi kẻ môi son mặc váy hiệu ngả người nói cười, tất cả đều thở ra mùi xác thối. Cô nhận ra ánh mắt Đồ Gia Thịnh trước khi thấy hắn ta. Tay đại gia bất động sản cười nhạt rót rượu Macallan 25 năm, ngón tay gõ nhịp lên mặt quầy như phát tín hiệu: "Đồng minh hay mồi ngon?" Nửa đêm, tiếng súng lạc giữa dàn nhạc jazz chói tai. Nhiếp Phong đứng trong bóng tối hành lang đeo găng tay da đen, mảnh vỡ kính rạch dài qua gò má Vũ Niệm. "Cô gái, chạy đi!" – Giọng ai kia thét lên. Hóa ra chiếc USB chị cô giấu trong con gấu bông thời thơ ấu chứa cả biên lai chuyển khoản ngàn tỷ cùng danh sách quan chức nhúng tay vào đường dây bạch phiến. Giữa lúc bị dí súng vào thái dương, điện thoại cô bỗng rung lên: tin nhắn từ chính số máy người chị đã tắt thở – "Đừng tin bạn thân". Bát chè ngải cứu Đồ Gia Thịnh đưa sáng hôm sau nồng nặc mùi thuốc súng. Nụ cười hắn tạt ngang ly trà: "Tôi và cô, trò chơi mèo vờn chuột hay chó sói đổi lốt?" – Đêm ấy, Vũ Niệm đạp đổ cột đèn khi đuổi theo tên sát thủ, để lộ căn phòng kín đầy ảnh chụp lén bản thân từ… hai tháng trước cái chết của chị gái. Kính vỡ loảng xoảng, máu từ vết cắt ở tay hòa cùng mưa. Cô chợt nhớ lời chị từng thở ra trong cơn sốt: "Phồn hoa nuốt người không xương, em ạ". Khi cảnh sát ập vào hiện trường vụ nổ kho thuốc phiện, Vũ Niệm thấy Nhiếp Phong đứng sau xe bọc thép. Ánh lửa thiêu rụi nửa bộ vest đắt giá phản chiếu đôi mắt hắn – thứ ánh sáng khát máu của thợ săn nhìn thấy mồi ngon. Trong túi cô, tin nhắn cuối từ số lạ: "Chị yêu em" – gửi đúng 21h07 tối chị gái chết. Dưới chân, cánh hoa mẫu đơn từ lãng khách nào đó rơi xuống hòa vào vũng máu, cánh hoa đỏ thẫm bỗng bị gió đêm cuốn vào ngọn lửa đang bén tới đống tiền giả.