11 giờ đêm thứ Sáu, phòng1204 ký túc xá khu B ĐH Khoa học Tự nhiên vẫn sáng đèn rực rỡ dù đống bài thi giữa kỳ vừa nộp xong, tụi nó đang ăn mừng kiểu sinh viên nghèo: ngồi vòng tròn trên nền gạch lạnh, xung quanh là đống hộp trà lài rỗng, lon bia 333 vứt lăn lóc, với cái bình nhựa 5 lít dán đầy sticker hoạt hình, bên trong là thứ "thuốc thần" tự chế mà Minh vừa pha xong từ bia, trà tươi, mấy lát chanh héo với cả mấy viên vitamin C sủi bọt nhặt được ở phòng y tế. Cả năm đứa uống xong đều "phê" ngất ngưởng, mắt lim dim, cười sặc sụa vì mỗi câu đùa nhạt nhẽo nhất cũng thành hài hước thế kỷ. Năm đứa bạn này, ai nhìn vào cũng thấy y đúc mấy diễn viên teen bên Tây: Tuấn đeo niềng răng, lùn tè, lúc nào cũng thích chạy chọt hét lên "Friends don't lie" y chang Gaten Matarazzo trong Stranger Things; Minh thì mập ú, cười hở lợi, giống hệt Sean Giambrone lúc đóng The Goldbergs, chuyên mấy câu đùa nhảm nhí mà tụi nó cười rách mí mắt; Linh tóc xoăn xù, mắt sắc lạnh, nhìn người ta là có tật tự cười ma quái, đúng bản sao Lulu Wilson bản nhỏ trong The Haunting of Hill House; thằng Jack cao kều, tóc xù rối như tổ quạ, mặt lúc nào cũng ngơ ngác, na ná cái model Jack Martin hay thấy trên Instagram; còn nhỏ Peyton thì để bang đen, mắt to tròn, hay lẩm nhẩm hát mấy bài Disney, giống y chang Peyton Elizabeth Lee đóng Andi Mack. Bỗng chuông điện thoại reo chát chúa, tin nhắn từ cửa hàng Pizza Phê Pha nhảy lên: "Đơn hàng Pizza Phê Pha cỡ XL, đế dày, phô mai tràn viền của quý khách đã có tại sảnh B, vui lòng xuống nhận trong 15 phút nếu không sẽ bị thu hồi nha!" Tụi nó nhìn nhau, cười sằng sặc. Thang máy khu B hỏng đã 3 tuần nay, muốn xuống sảnh phải leo 12 tầng thang bộ, mà trạng thái hiện tại của cả đám là bước một bước là muốn ngã, nhìn cầu thang là thấy nó dài tít tắp như đường hầm xuyên không. "Đi thôi, Pizza Phê Pha chờ lâu nó nguội là đồ tụi nó lấy tiền mắm tép mà gom được đấy!" Linh hét lên, xách dép lê quẹt cả chân. Thế là chuyến phiêu lưu bắt đầu. Hành lang tối om, đèn cảm biến nháy nháy như disco, thằng Tuấn cứ đi một bước lại quay đầu hỏi "Mày có nghe thấy tiếng Demogorgon không?", nhắc đến cái phim nó thích. Thang bộ tối đen như mực, đứa nào cũng mở đèn pin điện thoại soi đường, thằng Jack lúc nào cũng soi vào mặt mình chụp selfie, suýt vấp ngã xuống cầu thang. Đến tầng 8 thì thằng Tuấn làm rơi cái dép lê xuống khe cầu thang, cả đám phải dừng lại 5 phút lằng nhằng nhặt, cuối cùng bỏ luôn cái dép vì sợ bị kẹt chân. Khi lết được xuống sảnh, bảo vệ già nhìn cả đám cười khì rồi lắc đầu, chỉ cái túi giấy đỏ của Pizza Phê Pha đặt trên quầy. Cầm cái túi nóng hổi, cả đám không về phòng nữa mà ngồi bệt xuống bậc thềm đá sảnh, mở hộp ra phô mai kéo dài tít tắp, mùi thơm phức của pepperoni với phô mai tan chảy làm cả đám tỉnh ngủ tí chút. Ăn một miếng Pizza Phê Pha, giòn rụm, phô mai béo ngậy, cái "phê" của thứ thuốc tự chế vẫn còn đọng lại, cả đám vừa nhai vừa cười sặc sụa kể lại chuyện lúc leo cầu thang, bảo đêm nay đúng là đêm kỳ quái nhất từ lúc vào KTX, mà chắc cả đời sinh viên cũng không có lần thứ hai: chỉ là đi lấy một cái pizza mà như vừa đi xuyên qua mấy chiều không gian luôn.