Paola chỉ kịp chăm chút đôi môi màu đỏ rực trước chiếc gương nhỏ, tay run run vuốt lại chiếc váy đen mới mua. Ánh đèn điện thoại nhấp nháy: một tin nhắn mới từ anh chàng Brad quen qua app. "Em đến chưa? Anh đang nấu bữa tối đặc biệt cho chúng ta đây..." Cô hít sâu, cố dập tắt nỗi lo thoáng qua khi bước vào con hẻm tối om dẫn tới căn nhà gỗ mà anh ta gọi là "tổ ấm nhỏ". Đèn trước cổng nhấp nháy đỏ lừ như mắt quỷ.
Phần đầu buổi tối trôi qua suôn sẻ đến ngạc nhiên - rượu vang đậm vị, tiếng nhạc jazz ngọt ngào và những câu chuyện khiến Paola bật cười khúc khích. Thế nhưng khi cô ngượng ngùng xin phép vào nhà vệ sinh, một mùi tanh lợm bỗng xộc thẳng vào mũi. Chiếc gương mạ đồng đã mờ hiện vết nứt dài hình chữ Y kỳ quái. Bức tường phía sau bồn rửa lồi lõm những mảng vữa bong tróc... giống hệt vết móng tay ai đó cào lê thê. Tim Paola đập thình thịch khi nhìn thấy chiếc khăn tay thêu tên "Sienna" vương vãi mấy sợi tóc vàng dính chất nhờn đen sệt.
"Cái quái gì thế này?!" Cô lẩm bẩm, tay mò tìm điện thoại trong túi thì giật nảy mình vì tiếng nổ đinh tai. Cả căn nhà chìm vào bóng tối như nuốt chửng lời kêu cứu nghẹn lại trong cuống họng cô. Tiếng bước chân rỗng dần đến gần - nặng nề, dằn từng nhịp trên sàn gỗ. Paola co rúm người sau cánh cửa nhà tắm, hơi thở dồn dập. Màn hình điện thoại bật sáng lóe lên dòng tin nhắn cuối cùng cô chưa kịp gửi cho bạn thân: "Tao nghi đã QUẸT TRÚNG TỬ THẦN rồi..."
Đúng lúc đó, tiếng rên rỉ khàn đục vọng lên từ bức tường ẩm mốc phía sau lưng cô. Trong khe nứt tường, một ngón tay tím bầm lòi ra ngoe nguẩy như giòi. Paola ngước mắt lên chấn song cửa sổ nhỏ tối om - năm chiếc bóng người xiên vẹo giống như những con búp bê vải treo lủng lẳng đung đưa trong đêm.