Trang trại của ông giờ chỉ còn là một vùng đất chết, một bức chân dung khắc nghiệt của sự tàn phá. Không còn tiếng lợn oạc oạc, không còn tiếng gà trống gáy sáng. Chỉ còn lại những con vật gục ngã trong chuồng, mắt trợn ngược, bọt foam trắng xóa ở mép, đông cứng trong tư thế cuối cùng. Mùi tanh nồng, mùi hóa chất pha lẫn mùi máu và rơm rạ, phảng phất lên không khí nặng trĩu mỗi khi gió từ phía kho dự trữ của căn cứ quân sự gần đó thổi qua. Đó là mùi của cái chết vô danh.
Và trong ngôi nhà nhỏ, tiếng khóc của vợ ông đã khôcerning. Cô ấy ngồi bất động bên chiếc giường con trai duy nhất, cậu bé mười bảy tuổi, người từng là niềm hy vọng, là bàn tay phải của ông trên nông trại. Cậu chết theo cách kinh hoàng hơn cả lũ vật. Không phải bởi một phát đạn, mà bởi hơi thở cuối cùng bị nín lại trong cơn co giật dữ dội, cơ thể vặn vẹo như bị lửa thiêu từ trong ra ngoài. Bác sĩ địa phương nói thứ gì đó về chất thần kinh gây rối loạn hệ tuần hoàn, một thứ "khí" vô hình, một lời từ chối trong ánh mắt. Quân đội gọi đó là một "sự cố kỹ thuật nhỏ," "không đáng kể." Họ dùng những từ trôi nổi, vô trách nhiệm, như những cái bẫy lấy hơi thở người.
Sự Rage trong ông không bùng lên thành những tiếng hét ngay từ đầu. Nó là sự im lặng. Một sự im lặng nặng trịch, đông cứng lại trong cổ họng, trong lồng ngực. Ông đứng giữa khoảng sân giữa nhà và những con heo chết, nhìn lên ngôi sao chiếu nơi kho dự trữ quân sự, nơi những bức tường cao vút che khuất mọi thứ. Sự im lặng ấy còn kinh khủng hơn cả tiếng khóc. Nó là sự phủ nhận hoàn toàn. Không ai đến từ phía đó. Không cuộc gọi. Không lời xin lỗi. Chỉ có sự vắng mặt hoàn toàn của sự công nhận.
Ông bắt đầu hành động. Ông đi tới thị trấn nhỏ, đến tận văn phòng của viên chỉ huy khu vực, một người đàn ông trẻ tuổi trong bộ quân phục chỉnh tề, kính râm che đi ánh mắt. Ông kể lại. Ông đưa ra tài liệu, ảnh chụp của con trai, ảnh những con vật. Ông nói về mùi, về cơn đau, về sự chết. Viên chỉ huy gật đầu, nghe có vẻ chăm chú. Rồi ông đặt tay lên vai ông, một cử chỉ giả vời tử tế. "Ông hiểu mà. Vì an ninh quốc gia. Những thứ như vậy... đôi khi xảy ra. Chúng tôi sẽ 'xem xét' nội bộ." Và rồi cửa phòng đóng lại. Ông bước ra ngoài, và bức tường im lặng ấy lại tiếp nối, dày hơn, bất khả xâm phạm hơn.
Sự Rage bắt đầu chuyển hóa. Nó rời khỏi trái tim đau thương, lan ra cánh tay, đôi chân, lên chiếc cày cũ kỹ, lên những bông lúa vàng úa trong cánh đồng. Nó không còn là nước mắt. Nó là một thứ vật chất, một khối lửa ngùn ngụt bên trong. Ông về trang trại, đứng ở bờ ao cạn khô, nơi con trai thường ra ngắm sao. Ông nhìn lên bầu trời, rồi nhìn về phía căn cứ. Sự im lặng của họ đã trở thành một lời thách thức. Họ nghĩ rằng sự tàn phá, sự mất mát, có thể bị chôn vùi trong sự im lặng của họ. Họ nghĩ rằng ông, một người nông dân, sẽ đầu hàng trước sức mạnh của một thứ gì đó lớn lao hơn cuộc đời mình.
Nhưng sự Rage này đã chín muồi. Nó không còn kêu cứu. Nó không còn van xin. Nó chỉ biết một điều: sự im lặng đó phải bị phá vỡ. Kể cả bằng chính mình. Ông không còn con trai để bảo vệ. Ông chỉ còn lại một mảnh đất chết, một cái chết đang gọi tên nó, và một sự thật đang cháy trong ngực, sẵn sàng bùng thành ngọn lửa đốt cháy mọi thứ rào cản, cho dù có là tường thành bằng bê tông vững chắc. Sự Rage, giờ đây, chính là duy nhất thứ còn sống trong ông. Và nó sẽ không im lặng.