Trong khuôn viên đại học rộng lớn, nơi những hàng cây cổ thụ in bóng lên những bậc thang đá và không gian học thuật nghiêm túc, một người đàn ông giữa tuổi trung niên – một tác giả có tiếng của trường – đang sống trong sự cô độc của chính ngôi nhà tinh thần mình xây dựng. Ông viết về những mối quan hệ, về tình yêu và sự phụ bạc, về những cơn bão nội tâm, nhưng lại bất lực trước điều lớn nhất trong cuộc đời thực: mối quan hệ với đứa con duy nhất, người con gái mà ông thường gọi trong thầm thì là “Rooster” – một cái tên dịu dàng từ thời thơ ấu, khi đôi mắt trẻ con long lanh như mắt gà trống nhỏ.
Họ sống dưới một mái nhà, nhưng lại ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Trong giảng đường, ông là giảng viên được nể trọng, người truyền cảm hứng với những phân tích sâu sắc về văn học và tâm lý con người. Nhưng về nhà, ông trở thành một người cha xa lạ, ngậm ngùi nhìn Rooster lớn lên qua cánh cửa phòng kín. Cô gái, với vẻ ngoài mạnh mẽ và lời nói sắc như dao, mang trong mình sự phản kháng mức độ nhất đối với tất cả những gì ông đại diện: sự nghiêm khắc, kỳ vọng, và cả thứ tình yêu cha con mà ông cố thể hiện theo cách cứng nhắc, đầy tính toán học thuật.
Sự phức tạp không nằm ở những cuộc cãi vã lớn lao, mà ở những khoảng lặng đầy áp lực. Ở những bữa cơm tối, tiếng đũa xóc vào nhau là thứ âm thanh duy nhất phá vỡ sự tịt mịch. Ông muốn hỏi về cuộc sống của Rooster, về những người bạn, về những ước mơ bị oan khuất, nhưng lời nào cũng như kẹt trong cổ họng, chuyển thành những câu hỏi về điểm số, về tương lai nghề nghiệp “đàng hoàng”. Cô thì trả lời qua làn quăng la, với một nụ cười gằn giận rằng cha “chỉ biết đến sách vở và những định kiến”. Gã “Rooster” trong lòng cha – chú gà con ngày nào giờ đây đã trưởng thành, Ít nhất về hình thức, nhưng bên trong vẫn là đứa trẻ cần được cha ôm ấp, chứ không phải phê phán.
Khoảng cách được vẽ nên bởi chính nỗi sợ. Ông sợ mình thất bại, sợ rằng tình yêu dành cho con gái – thứ tình cảm thiêng liêng nhất – lại bị che khuất bởi lớp vỏ nguyên tắc và hy vọng chông chênh. Rooster thì sợ sự can thiệp, sợ phải trở thành bản sao của người cha, sợ cái bóng quá lớn của một thiên tài văn học khiến chính mình mãi mãi chỉ là “con của...” chứ không phải “chính mình”.
Họ cùng sống trong chung một ngôi nhà trong khuôn viên đại học, nơi tiếng giảng bài và tiếng sách lật vang lên khắp nơi, nhưng lại không thể lắng nghe được tiếng nói từ trái tim nhau. Mỗi ngày trôi qua là một thử thách im lặng, một trận chiến không tiếng súng giữa hai con người cùng chung một dòng máu, cùng một mái nhà, và cùng một cái tên gọi thân thương đã lạc vào dĩ vãng: “Rooster”.