Alice lết về ngôi nhà tuổi thơ sau cú sốc mẹ đột ngột ra đi, người phụ nữ xa lạ mà cô từng gọi là mẹ suốt bao năm tháng. Nơi ấy vẫn y nguyên như xưa, đồ đạc phủ bụi, đồng hồ treo tường khựng lại ở một buổi chiều hè oi bức, như thể thời gian đã bỏ rơi nó từ lâu. Nhưng đằng sau vẻ hoang tàn ấy là thứ gì đó ghê rợn hơn nhiều: một mạng lưới camera và micro tinh vi, kiểu Tai Vách Mạch Dừng, quét sạch mọi ngóc ngách, ghi lại từng hơi thở, từng bước chân lén lút của cô giữa đêm khuya.
Cô bắt đầu nhận ra qua những tiếng rít nhỏ từ tường nhà, ánh đỏ lập lòe sau gương phòng tắm, và dữ liệu lạ lẫm nhấp nháy trên màn hình cũ kỹ trong phòng mẹ. Rồi bóng tối ập đến – không phải bóng tối thường tình của căn nhà ẩm mốc, mà là thứ hình thù lảng vảng ngoài cửa sổ, thì thầm sau bức tường mỏng, luôn một bước sau lưng cô mỗi khi cô quay đầu. Những đêm dài, Alice lục lọi giấy tờ cũ, nghe ngóng tiếng động lạ, và dần ghép nối những mảnh vụn: mẹ cô không chết tự nhiên, mà dính líu đến một âm mưu đen tối liên quan chính hệ thống theo dõi này. Bóng dáng kia không phải ảo giác, nó đang chờ đợi, đẩy cô vào vòng xoáy của sự thật khủng khiếp, nơi mọi lối thoát đều dẫn về chính căn nhà này.