Hồng Thành từ lâu đã ngột ngạt vì bóng dáng kiêu kỳ của Quận chúa Tô Cẩm Ly. Cái danh "Thiên Thiên Hữu Hỷ" thiên hạ đồn đại chẳng qua là chiêu bài che giấu thói háo sắc khét tiếng. Suốt ngày cô quậy phá khắp kinh thành, chỗ nào có giai nhân tuyệt sắc là chỗ ấy dậy sóng. Cô từng đem vàng bạc chồng chất ép kỹ nữ lầu xanh phải tự hủy nhan sắc, cũng chẳng ngại sai người bắt cóc tiểu thư đối thủ về giam lỏng trong phủ. Người đời thì thì thào: "Quận chúa vui một, Hồng Thành khổ trăm" – kẻ mê sắc đẹp đến mù quáng ấy chính là tai ương của cả vùng đất này! Ấy thế mà một sớm tỉnh dậy, Cẩm Ly chợt giật mình nhận ra mình bị nhốt trong thế giới kỳ lạ. Cung điện ngọc ngà nàng đang nằm chỉ là hư ảo, bốn bề tiếng nhạc game réo rắt như lời chế giễu. Lúc màn hình hiện chữ "Hồng Thành Hữu Hỷ" lập lòe trước mặt, nàng mới kinh hoàng hiểu ra: mình đã bị cuốn vào trò chơi điện tử của chính những oan hồn nàng từng hãm hại! Giờ đây, làm thân "NPC quận chúa" trong game, mỗi hành động của nàng đều bị hệ thống "Thiên Thiên Hữu Hỷ" tròng vào cổ như xiềng xích. Muốn tồn tại, nàng phải ngày đêm chạy theo chuỗi nhiệm vụ gắn mác từ thiện này. Kẻ vốn quen chà đạp người khác giờ đây phải múc cháo phát gạo cho dân nghèo, giọt nước mắt hối hận rơi xuống lẫn trong trận cười nhạo của người xem...