Linh, một cô gái tròn trĩnh với tự ti về vóc dáng, đã chìm đắm trong vô vọng. Mỗi lần soi gương, hình ảnh cô hiện lên như một lời chỉ trích, khiến cô khao khát thay đổi bằng mọi giá. Khi nghe về viên thuốc Thinestra trong một quảng cáo lấp lánh hứa hẹn "thanh lọc cơ thể, đánh tan mỡ thừa nhanh chóng như phép màu", nỗi tuyệt vọng của cô đã thắng qua mọi lý trí. Không chút do dự, cô lao vào viện cớ mua liều thuốc "bất tận" đó. Những ngày đầu tiên dùng Thinestra, Linh cảm thấy như hiện thực hóa giấc mơ. Cân nặng giảm đi với tốc độ đáng kinh ngạc như một giấc mơ không dậy nổi. Chiếc quần yếm ôm sát cô rộng hơn một cách rõ rệt, đôi chân trở nên thon dài hơn, đường cong trên cơ thể cô trở nên sắc sảo và kiêu hãnh – Linh cuối cùng đã cảm thấy được vẻ đẹp mà cô hằng ao ước. Niềm vui sướng tột cùng dâng trào trong cô, chảy qua từng huyết quản, khiến cô cảm mình như đang bay trên mây. Nhưng niềm vui đó không kéo dài được lâu. Ban đầu, chỉ là những cơn đói bất thường dâng lên một cách dữ dội hơn thường lệ, khiến cô phải tự nhủ mình đơn giản là cơ thể đang thích nghi với quá trình đốt cháy mỡ mới. Rồi những cơn đau đầu âm ỉ bắt đầu đập vào, như những nhát búa nhỏ đập vào xương sọ cô. Nhưng hành động đáng sợ nhất lại đến từ đôi mắt: Linh nhận thấy đôi đồng tử đôi khi mở rộng một cách kỳ lạ, phản chiếu ánh sáng trong bóng tối như những con mèo báo săn. Về cơ bản, trong khoảnh khắc đó, nhận thức của cô đã trở nên rời rạc, và một sự thôi thúc không thể cưỡng lại đã dâng trào trong đó – một khao khát mãnh liệt, không phải về thức ăn, mà là máu. Chính trong buổi sáng hôm đó, khi ánh nắng chiếu qua cửa sổ, điều kinh hoàng nhất đã xảy ra. Trong phòng tắm, khi Linh đang chuẩn bị tắm, giọt nước từ vòi sen bắn nhẹ lên vai cô. Ngay lập tức, một làn da khác trên vai cô – dài hơn, trắng hơn, chảy nước như sáp nóng đang đông lại – bắt đầu co rút và kéo về phía mặt cô, nhanh chóng tạo thành một lớp da mới bao lấy gương mặt cô. Quá trình ấy thật đáng sợ như một cảnh trong giấc ác mộng. Và khi lớp da cuối cùng cũng hoàn tất, một hình ảnh kinh hoàng lóe lên dưới ánh sáng của phòng tắm. Đó là Linh. Nhưng không phải Linh của ngày hôm qua. Nó là một bản sao hoàn hảo, một tấm phản chiếu xám xịt, lạnh lẽo, được tạo nên chính từ lớp mỡ đã biến mất. Mái tóc đen nhánh của cô giờ đây màu đen than, đôi mắt đen thăm như hố sâu, đầy vẻ kiêu ngạo và khát khao máu. Một nụ cười lạnh lùng, méo mó, hàm răng trắng sắc như dao cạo hiện ra trên khuôn mặt quen thuộc nhưng không còn chút linh hồn. Hơi thở của nó lạnh buốt, mang theo một mùi lạ khó tả như kim loại và ẩm mốc. Nó nhìn xuống cơ thể đang run rẩy của Linh gốc – cơ thể từng là ngôi nhà của nó – giờ đây chỉ còn là một lớp da thừa, yếu đuối và đầy cảm giác tội lỗi. "Em đã lấy đi tất cả của chị," nó thì thầm, giọng nói lạnh như băng, "Bây giờ, chị thuộc về em hoàn toàn." Vị đắng tanh của máu bắt đầu tràn ngập trong khoang miệng của Linh bản sao, một cảm giác thôi thúc kinh hoàng không thể cưỡng lại. Nó tiến lại gần, đôi mắt đen láy chăm chú vào cánh tay trần của Linh gốc, nơi một gân huyết quản lộ màu xanh nhạt. Hơi thở nó lên da Linh gốc, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Linh gốc cố gắng hét lên, nhưng âm thanh chỉ thoát ra thành một tiếng khe khẽ, như thể cổ họng cô bị siết chặt. Cô nhìn thấy chính mình trong đôi mắt đen của kẻ đang giận dữ, nhìn thấy sự sợ hãi kinh hoàng trong chính khuôn mặt của mình, giờ đây trở thành một tấm mặt nạ của chính sự hủy diệt. Và khi bàn tay dài như ngón cơ đòn của nó gần như chạm vào da cô, Linh gốc cảm thấy sự sống của mình như đang bị hút ra, từng giọt máu, từng giây phút hy vọng, từng ký ức của cô gái từng mơ về vóc dáng – tất cả đều bị hút vào trong cơn hăm dỗ khát máu của chính con người bà đã trở thành. Cô biết cô không thể thoát thân, và trong sự hỗn loạn cuối cùng, cô chỉ kịp nghĩ đến Thinestra, thứ thuốc đã biến cô thành ác quỷ, và thứ thuốc sẽ nuốt chửng linh hồn cô mãi mãi.