Bách Hiểu sơn trang tọa lạc giữa chốn rừng sâu chướng khí ngút ngàn, suốt mấy chục năm qua luôn là một vùng cấm địa bí ẩn. Không chỉ vì địa thế hiểm trở, núi non hùng vĩ che khuất một không gian tách biệt với thế gian, mà còn vì những tiếng nguyệt quang vẫn lởn vởn truyền ra từ tán cây cổ thụ đáy khe – người ta đồn rằng, nơi đây cất giữ những bí mật mà ngay cả gió thuấn qua cũng phải thầm thì. Trang chủ Bách Hiểu, một huyền thoại sống trong im lặng và uy linh, chưa từng thấy lộ diện trước người ngoài, nhưng lục đại thủ vệ trang phong tỏa nhiều môn phái, khiến Bách Hiểu trở thành cái bóng không ai dám vượt qua.
Thế nhưng, ngay trước thềm Bách Hiểu dạ yến – nghi lễ chỉ diễn ra mỗi hai mươi năm một lần, nơi mà cấm kỵ được rung động – trang chủ Bách Hiểu sơn trang lại đột nhiên mất tích một cách khó hiểu. Không hề có dấu hiệu đột nhập, không tiếng động tranh đấu, chỉ còn lại chiếc áo choàng đen tuyền treo lơ lửng trên không trung giữa lưng trời, phía dưới là một vũng máu tươi không hề đông cứng, tỏa hương thơm lạ lùng như hoa sen vừa nở. Tất cả mọi người đều nghĩ đến một tay xử lý cực kỳ tinh tế, nhưng ai cũng ngờ rằng, kẻ địch ấy đã thọc vào tận trái tim của Bách Hiểu sơn trang mà không ai hay biết.
Giữa lúc cấp bách, cấm kỵ như một lưỡi kiếm treo trên đầu, tử tù Diệp Lễ – kẻ từng phá tan ba mật sứ của Tây Vực, rồi bị giam trong Thiên La Địa Huyền hơn mười năm – lại đột ngột được đưa ra khỏi ngục. Người ta bảo ông ta là món nợ máu của trang chủ, là mệnh trọng của trang. Khi mọi người đều nghĩ Diệp Lễ sẽ chết trong cơn giận dữ của Bách Hiểu, thì ông lại lặng lẽ gật đầu, tự nguyện đứng ra. Không phải vì lòng trung, mà vì một manh mối nhỏ bé – trên chiếc áo choàng treo đó, ông nhận ra đường thêu tơ tằm hình Trâm Khoá Tình, một phù hiệu duy nhất, chỉ có duy nhất trong lãnh vực của trang chủ, vốn là cái chốt khóa cho “Tình Không Đoạn”, một tuyệt đ秘 thuật nghe đồn có thể xé toạc không gian tâm phiền.
Bổ khoái Đại Lý Tự là Hóa Càn Khôn, một phụ tá thông minh và lạnh lùng, tuy không phải người của Bách Hiểu nhưng lại là điểm liên lạc duy nhất giữa giới ngoại và bí mật trang. Khi Diệp Lễ đề nghị hợp tác, anh ta không do dự. Hai kẻ, một tử tù với quá khứ đẫm máu và tâm trí bị tù ngục rút cạn, một quan lại tài ba nhưng mang trong mình mối hận thù với chính người đã cứu mình, bắt tay nhau trong bóng tối. Họ hiểu rằng, nếu không ai dám vào sâu trong núi, thì chỉ có họ – những kẻ không còn gì để mất.
Hai người xả thân nhập cuộc, không mang theo vũ khí, chỉ có một tấm bản đồ cổ nát và vài câu thần chú của Trâm Khoá Tình. Họ xông pha vào chốn hiểm nguy, nơi sương mù không chỉ che khuất tầm mắt mà còn ăn mòn ý chí, nơi yêu phụng độc tràm vờn như những con rắn lửa. Trong những đường hầm đáy non, họ thấy dấu tích của một nghi lễ cổ xưa, với hàng loạt cái khóa bằng kim loại bí ẩn khắc tinh hoa Trâm Khoá Tình. Mỗi chiếc khóa là một mảnh ký ức, một cảm xúc bị trấn áp – yêu, hận, thù, dục vọng – và tất cả đều hướng về một bức tường đá nguyên khối ở trung tâm sơn trang, nơi mà người ta đồn rằng, trang chủ đã tự khóa mình lại.
Dần dần, từ những mảnh vỡ của Trâm Khoá Tình, họ vén lên bức màn che giấu một âm mưu kinh thiên động địa. Không phải tranh đoạt quyền lực, cũng không phải cướp bảo vật. Một lực lượng vô hình đã dùng Trâm Khoá Tình để kết nối và khống chế cảm xúc của những đệ tử trung thành nhất, biến họ thành con rối vô cảm, tạo nên một vùng đất cấm không ai có thể phản kháng – một vùng lãnh thổ tâm linh thuần túy để mở ra cánh cửa vào “Cực Cảnh”, nơi mà những người sống có thể đánh cắp sự sống của kẻ khác. Mất tích của trang chủ, có lẽ là vì ông đã phát hiện ra chính Trâm Khoá Tình trong lòng người mình – cái chốt khóa ấy, khi bị lộn ngược, sẽ biến tình cảm thành vũ khí, và ông đã cố ngăn nó…
Hai người đứng trước bức tường đá nguyên khối, trên đó lấp lánh hàng trăm chiếc khóa Trâm Khoá Tình lấp lánh như sao. Diệp Lễ đặt tay lên một chiếc khóa hình bông hoa, trong mắt hiện lên hình bóng một người phụ nữ – người mà ông từng nghĩ đã chết vì ông. Hóa Càn Khôn nhìn chằm chằm vào biểu tượng một con rắn quấn khóa, anh nhớ ra bản đồ cổ có ghi: “Khoá Tình, khóa tâm, khóa vong.” Âm mưu không phải để giết người, mà để xóa sổ mọi tình cảm – biến thế giới này thành một thiên đường không đau khổ, nhưng cũng không yêu thương. Và giờ, họ phải đối mặt với lựa chọn: phá vỡ tất cả các khóa, giải phóng cảm xúc và cả sự hỗn loạn, hay giữ nó im lặng để bảo vệ thế bình yên giả tạo? Bức tường đá bắt đầu rung lên, như có một thứ gì đó từ bên trong đang thức tỉnh…