Rebecca Owens, tân cử nhân ngành khoa học nhà xác, bước vào ca đêm đầu tiên tại nhà xác River Fields với một trái tim hơi throbbing. Công việc trong thực tế khác xa với những gì cô học trên sách vở. Không chỉ là việc ướp xác, điền giấy tờ và lau chùi giá bào tượng trưng. Đó là một thế giới hoàn toàn riêng, một không gian giữa cái sống và cái chết, nơi sự tĩnh lặng có thể nặng trịch đến tê liệt.
Hai tuần đầu, Rebecca tập trung vào quy trình: tiệt trùng dụng cụ, niêm phong thi thể, ghi chép chính xác từng chi tiết. Cô quen với mùi hóa chất pha lẫn với mùi diệu, với ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo phản chiếu trên mặt gạch bóng loáng. Cô cũng quen với sự cô độc vô hình. Khu vực thi hài chỉ có riêng mình, bên ngoài là tiếng lá xào xạc trong gió đêm và tiếng côn trùng xa xa. Một sự an yên rạn nứt.
Sự tăm tối bắt đầu không bằng một tiếng động, mà bằng một sự thay đổi trong không khí. Có những khoảnh khắc Rebecca cảm thấy ánh đèn huỳnh quang phía sau lưng dường như mờ đi, mặc dù cô chưa bao giờ rời mắt khỏi công tác. Mùi hóa chất đôi khi bị che bởi một mùi vị khác, nhẹ nhàng và bất thường – như cỏ ướt sau cơn mưa, hoặc mùi gỗ cũ, mặc dù trong phòng đặt toàn bề mặt kim loại và bê tông.
Cô bắt đầu để ý đến những chi tiết nhỏ. Một chiếc khay diễn đạo, lúc nào cũng được đặt ngay ngắn, sáng mai có thể bị lệch vài centimet mà không có lý do. Trên bảng ghi chép, bút bi của cô để mở đầu, buổi sáng thấy nút bị bấm xuống dù cô chắc mình đã đậy kín. Và rồi có những âm thanh – không phải tiếng rít hay la hét, mà là những âm thanh rất nhỏ, khó phân biệt: tiếng lách cách nhẹ từ phía các tủ thio kín, tiếng thở dài phảng phất trong hành lang vắng, hoặc cảm giác như có ai đó vừa đi ngang qua sau lưng cô, khiến lưng tóc cô dựng lên. Nhưng khi quay lại, chỉ còn lại sự trống rỗng hoàn toàn.
Rebecca cố gắng lý giải. Ánh sáng m ày do đèn ống cũ, âm thanh do cấu trúc nhà xác cổ kính co rút. Đó là những điều cô tự nhủ. Nhưng một tối, khi cô đang kiểm tra một thi thể nam trung niên được đặt vào khoảng bảy giờ tối, cô có một cảm giác chắc chắn: cô biết người đó đã chuyển động. Không phải một cử động lớn, chỉ là ngón tay áp tay có thể đã duỗi ra, vài centimet, trong khoảnh khắc cô quay lưng lấy dụng cụ. Khi quay lại, ngón tay đã trở lại vị trí cũ, những ngón tay đã cứng đờ.
Cô bắt đầu tránh nhìn thẳng vào những chiếc khay, phản xạ liếc nhìn các tủ khi đi ngang qua. Công việc trở nên chậm lại, mỗi thao tác đều có cảm giác bị theo dõi. Sự tĩnh lặng bây giờ không còn là sự yên tĩnh, mà là một sự chờ đợi im lặng, dày đặc và áp đảo. Cô chưa thấy gì rõ ràng, chưa nghe thấy lời nói nào, nhưng mọi thứ xung quanh đều dường như đang rất nhẹ nhàng, rất từ từ, chuyển động theo một nhịp điệu riêng, chỉ lộ ra qua những vết tích mờ nhạt và cảm giác bất an không tả nổi.
Rebecca bắt đầu hiểu rằng công việc của cô tại River Fields không chỉ là chăm sóc những cái xác. Có lẽ, cô còn trở thành một phần của thứ gì đó khác, một thứ đang trôi nổi, chưa hình thành, trong bóng tối và sự tĩnh lặng của những căn phòng này. Và nó chỉ mới bắt đầu.