Lật giở từng trang "Trung Hoa Kỳ Đàm (Phần 2)" – Yao-Chinese Folktales, người đọc như lạc vào kho tàng văn hóa dân gian đầy màu sắc, nơi tám câu chuyện tự chủ đan xen giữa thần thoại và thực tế. Từ chuyện con cóc nghênh ngang đòi cưới mặt trăng đến tích Mãng Xà vùng vẫy hóa rồng giữa dòng sông đỏ ngầu phù sa, mỗi truyện bung nở hương sắc riêng, không lệ thuộc vào nhau.
Thế nhưng, điểm chung khiến chúng tựa mạch ngầm liền lạc chính là cái hồn Đạo gia ẩn hiện trong từng chi tiết – nơi Thiên-Địa-Nhân hòa quyện. Không chỉ dừng lại ở kỳ ảo phép thuật, những tình tiết như ông lão tầm đạo bẻ lái mây ngũ sắc, hay nàng Dư Cơ cạn nước mắt trút trăn trở vào khúc ca u ẩn, đều chạm đến những triết lý nhân sinh sâu sắc.
"Trung Hoa Kỳ Đàm (Phần 2)" đặc biệt ghi dấu ấn khi không bám theo tuần tự thời gian. Độc giả có thể mở ngẫu nhiên bất kỳ truyện nào – như chương "Lão Hòa Thượng với Gáo Nước Rỗng" – và vẫn thấy trọn vẹn tính nhân văn trong cách ứng xử với lòng tham, sự đố kỵ. Ngôn từ trau chuốt nhưng giản dị, né xa lối diễn đạt hoa mỹ, khiến cốt truyện quấn lấy tâm trí người đọc bằng chính chất liệu đời thường pha lẫn huyền hoặc.
Mỗi truyện như nét chấm phá trên bức tranh thủy mặc cổ điển: dù đồng điệu về đề tài văn hóa Bách Việt, nhưng lại kiêu hãnh giữ độc bản sắc riêng, phản chiếu đa diện tín ngưỡng – tập quán lưu truyền tự ngàn xưa. Để rồi khi khép sách lại, độc giả vẫn bâng khuâng tự hỏi: phải chăng hồn cốt Trung Hoa vẫn đang thổn thức trong từng câu chuyện giản đơn ấy?