Giữa làn sương mờ của Hoán Hoa ải, Phương Mộ Uyển đứng lặng bên khung cửa gỗ mục, đôi tay chai sần vì lạnh giá. Ba năm. Ba năm kể từ tiếng sắt thép loảng xoảng trong đêm định mệnh ấy, khi chính người đàn ông nàng gọi bằng chồng, Tạ Từ Uyên, đẩy nàng xuống vực sâu của sự phản bội. Ánh đuốc vàng vọt của lính canh chiếu lên những dãy nhà giam xiêu vẹo – vương quốc mới của nàng, nơi từng tiếng thở dài đều thấm mùi máu tanh và bụi bẩn. Ngày đầu tiên bị tống vào cái chuồng cọp ẩm thấp ấy, nàng tưởng mình sẽ chết. Nhưng cái chết không đến. Cảnh đọa đày rèn nên đôi mắt sắc như dao của nàng, quen nhận ra độc dược trong từng giọt nước, lạnh lùng né những lưỡi dao găm giấu trong nụ cười đồng loại. Nàng dựng lại cuộc đời từ những mảnh vỡ: chút nghề thuốc lượm lặt được từ mẹ khi xưa giờ thành mạng sống, bàn tay từng chỉ biết vuốt ve lụa là giờ cặm cụi giã thuốc đến nứt da. Những đêm mùa đông buốt giá, hơi ấm duy nhất đến từ cây độc cầm cũ kỹ – di vật duy nhất nàng giữ được từ kiếp trước. Tiếng đàn của nàng vang lên trong sương mù, như tiếng khóc không lời của một linh hồn không nơi an táng. Rồi cái đêm định mệnh ập đến. Lửa bùng lên giữa doanh trại tối om, tiếng gào thét xé tan màn đêm. Từ trong bóng tối, một bóng ma mặt quỷ lao ra, thanh huyết kiếm trong tay vẽ nên vùng tử địa. Phương Mộ Uyển bấu chặt chiếc chày gỗ trước ngực, thở dồn khi nghe tiếng bước chân gấp rút tiến đến gần. Ánh trăng bạc vụt loé lên lúc mây tan, soi rõ đường gân tay đang xiết chặt chuôi kiếm của tên sát thủ – một vết sẹo hình cánh bướm in hằn trên cổ tay. Nàng chết lặng. Bao năm tháng ký ức ùa về: cùng một vết sẹo ấy đã từng quấn quít trên làn da nàng những đêm xuân ấm áp thuở nào. Trước khi nhận ra ý nghĩ kinh hoàng ấy, tiếng "Công tử!" vang lên đầy kính sợ từ đám thuộc hạ bên ngoài đã xé toang màn đêm, xác nhận điều nàng không dám nghĩ: Tạ Từ Uyên của năm xưa, giờ chính là Vãn Phong Từ - quỷ chủ Ngũ Phong Các đang rung chuyển thiên hạ. "Đại náo doanh Hoán Hoa" không ngờ lại là vở kịch mở màn cho chuỗi ngày đẫm máu. Ngũ Phong Các như bóng ma bao trùm kinh thành, những tấm thẻ bài hình chong chóng hướng gió tìm thấy bên cạnh mỗi thi thể quan lại bị ám sát. Rõ ràng từ lâu, gã đàn ông nàng từng gối chăn đã luồn sâu vào bộ máy triều đình như con rắn độc, quấn chặt cơ đồ giang sơn trong vòng kiềm toả của y. Trong căn phòng giam lạnh buốt đêm ấy, Phương Mộ Uyển ngắm nhìn bàn tay mình – đôi tay giờ mang cả mùi thuốc sát trùng lẫn máu người vấy bẩn. Ký ức về những nụ hôn nồng nhiệt nơi hậu viện phủ Tạ xưa chợt trở về, nhưng lập tức bị dập tắt bởi hình ảnh họ hàng nhà Phương nằm la liệt trong vũng máu. Nàng thấy mình như con rối giữa hai đầu dây kéo: mối thù với mạng sống của muôn dân đang đè nặng trên vai, còn ngọn lửa năm xưa trong lồng ngực thì âm ỉ cháy – ngọn lửa nàng tưởng đã tắt từ lâu lắm rồi. Hôm nhận được lá thư nặc danh viết bằng mực tàng hình thấm trong nước mắt, Phương Mộ Uyển biết thời khắc chọn lựa đã điểm. Mảnh lụa mỏng như cánh chuồn chuồn rung rinh trong tay nàng kể về âm mưu diệt chủng tại phủ đường Chương Đài – nơi mười vạn dân lành sắp thành mồi cho thứ hỏa khí chết người. Ngón tay nàng siết chặt mảnh lụa, như siết cổ chính ký ức ngọt ngào năm nào. Căn phòng chứa đầy lọ thuốc độc bỗng ngột ngạt đến nghẹt thở. Khi đôi môi nàng lẩm nhẩm hai chữ "Từ Uyên", là hơi thở gấp gáp của nỗi nhớ, nhưng khi hàm răng cắn chặt tên "Vãn Phong Từ", lại là tiếng xé lụa của lòng hận. Dải kim cô hoàng gia và sợi dây chuyền phượng hoàng kỷ niệm ngày cưới năm xưa nằm cạnh nhau, mỗi thứ đều đòi hỏi nàng hi sinh một phần linh hồn mình. Đêm quyết định ấy, tiếng chân ai bước lặng lẽ trên cầu gỗ khiến Phương Mộ Uyển khẽ giật mình. Bóng người đàn ông cao gầy hiện ra giữa sương mù tựa hồn ma mộ địa. Hẳn y biết nàng đã nhìn thấu thân phận. Lưỡi dao găm trong tay áo nàng lạnh buốt – mang theo cả hơi thở của độc dược "thủy nguyệt vô thường". Nước mắt chảy xuống mang má đắng nghẹt khi mùi trầm hương quen thuộc năm nào ùa về. Giữa mạng nhện ký ức và tơ lòng rối bời, liệu nàng còn nhớ mình là ai? Là Phương đại tiểu thư bị phụ tình? Là Y nữ sống sót từ địa ngục? Hay là ngọn nến nhỏ nhoối cuối cùng có thể thổi bay cả lưới tơ đen đang bủa vây giang sơn?