Stella cắm mặt vào những ánh đèn nhấp nháy của sảnh tiệc, nơi những người độc thân thành đạt đang trao nhau nụ cười nhuốm màu toan tính. Mười lăm năm trước, cô đã đứng như thế này - tay nắm chặt chiếc micro, tim đập loạn nhịp khi Fidel bước vào trong tiếng nhạc Yesterday Once More. Bây giờ, anh lại xuất hiện giữa dòng người lạ hoắc, dáng vẻ mỏi mòn khác hẳn chàng trai từng trao cô cuốn sổ tay viết tay "100 bài hát cho Stella" thuở sinh viên.
Mùi nước hoa Chanel N°5 quen thuộc khiến cô nghẹn thở - thứ mùi Fidel luôn đổi sang hương khác mỗi khi cô phàn nàn. Đôi mắt anh vẫn nắm giữ bí mật về ngày chia tay không lời năm ấy, khi cha anh đột ngột qua đời, buộc chàng trai trẻ gác lại tình yêu để gồng gánh gia nghiệp. Giờ đây, nghe đồn anh từ bỏ tập đoàn vì khủng hoảng tâm lý, Stella tự hỏi liệu mảnh ghép còn thiếu trong tim anh có phải là những ca từ họ từng hát nhau nghe.
Clyde - ngôi sao đang lên của giới đầu tư mạo hiểm - chọn đúng khoảnh khắc ấy để khẽ chạm tay vào eo cô. "Em nên thử playlist này," anh thì thầm đưa điện thoại cho cô xem danh sách 100 bài hát cho Stella được chỉnh chu trên ứng dụng. Stella nén một tiếng thở dài. Người đàn ông trẻ tuổi không thể biết rằng bản cover Fly Me to the Moon anh vừa gửi cô, chính là bản thu âm đầu tiên Fidel hát trong phòng karaoke tồi tàn năm hai mươi tuổi.
Buổi tiệc tan trong tiếng còi xe cứu thương khi Fidel ngất xỉu giữa sàn nhảy. Trong bệnh viện, Stella ngồi lặng nghe tiếng máy trợ thở đều đều, ngón tay vô thức gõ nhịp theo ca khúc Hello của Lionel Richie - bài hát thứ 73 trong cuốn sổ cũ nát. Cô nhận ra mình vẫn thuộc từng thứ tự bài hát như thuộc những vết sẹo trong trái tim. Phải chăng sau nửa đời người, định mệnh đưa họ trở về điểm xuất phát, nơi từng nốt nhạc đều là mật mã chỉ hai người hiểu?
Đêm ấy, khi về đến căn hộ trống trải, Stella mở chiếc hộp thiếc dưới gầm giường - nơi cất giữ cuốn sổ nhạc đã ngả vàng. Trên trang cuối, nét chữ Fidel nguệch ngoạc viết thêm: "Bài hát thứ 101: Thời gian cho em..." Câu hát dang dở vẫn chờ ngày được hát tiếp.