100 Đêm của Hero - Câu Chuyện Về Những Mảnh Vỡ Sau Màn Đêm Gió lạnh rít qua khe cửa sổ mục nát, những bóng cây già vặn xoắn in hình như bàn tay quỷ dữ lên tường lâu đài hoang. Trong khung cảnh đổ nát ấy, ba con người cứ như lưu lạc vào mê cung không lối thoát: người chồng - một quý tộc sa sút, chìm ngập trong rượu và những lá bài lật ngửa; cô dâu trẻ Cherry với ánh mắt ngập ngừng như nai rừng lạc bầy; cùng Hero – người hầu câm lặng nhưng mỗi bước đi đều chất chứa hàng ngàn câu hỏi chưa lời đáp. Khói thuốc mù mịt xuyên qua kẽ tay gân guốc của vị khách lạ đêm ấy. Y xuất hiện giữa cơn giông, tà áo choàng đen bạc màu dính đầy bụi đường. “Chẳng phải chủ nhân đang chờ ta sao?” – nụ cười của hắn tạt ngang gương mặt đờ đẫn của người chồng, trong khi đôi mắt xanh lét khẽ liếc về phía Cherry đang run rẩy nép sau rèm gấm. Hero chứng kiến tất cả từ góc hành lang, bàn tay siết chặt con dao găm giấu trong nếp áo. Mười đêm đầu tiên sau cuộc gặp định mệnh, mùi máu khét lẵng từ những con thỏ rừng bị xiên cổ trên hàng rào sắt báo hiệu: vòng xoáy hỗn loạn chỉ vừa khởi đầu. Trong ánh nến chập chờn của thư phòng, người chồng bỗng biến thành kẻ xa lạ. “Hắn mang đến thứ ta cần” – ông ta gầm ghè trước mặt Hero, mắt đỏ ngầu vì chất kích thích Cherry nhặt nhạnh từ túi áo vị khách. Còn cô gái ngây thơ năm nào giờ như con búp bê vụng trộm – đêm đêm trốn sang dãy đông lạnh, nơi tiếng cười khàn khàn của người lạ vang lên cùng mùi oải hương nồng nặc. Mỗi lần Cherry trở về phòng, Hero lại đếm thêm một vết tím bầm trên cổ tay cô. “Chết tiệt!” – gã hầu thân liều mình đuổi theo chiếc xe ngựa tang tóc vào đêm thứ 35, nhưng chỉ bắt gặp chiếc khăn tay thêu chữ “C” của Cherry rơi trên tuyết. Giữa những cuộc truy đuổi mù quáng, 100 Đêm của Hero hiện lên như lời nguyền không tẩy xóa. Đêm thứ 50, hắn giật mình thấy người chồng khóc rưng rức trước bức chân dung vợ cũ – một gương mặt giống Cherry đến rợn người. Đêm thứ 72, căn phòng vị khách bỗng biến mất như chưa từng tồn tại, để lại vũng nước đen ngòm có mùi thi thể. Và đêm thứ 99, Hero đối mặt với sự thật trần trụi trong hầm rượu: Cherry đang nằm bất động trong chiếc quan tài bằng kính, tay ôm bó oải hương khô. Người chồng cười nhạo vào mặt hắn: “Nàng chết từ trước khi ngươi đến! Cô ta chỉ là bản sao không hồn thôi!”. Chuỗi đêm cuối cùng kết thúc bằng tiếng súng nổ. Vị khách quyến rũ tan biến vào sương mù, mang theo lời thì thăm về một tòa lâu đài khác đang chờ…