Dưới nắng chiều loang trên đường đỏ, cậu bạn khóa trên vẫn nhịn cười mỗi lần thằng lớp dưới ngã chổng vó ở vạch xuất phát. Mười giây, mười hai giây… Nhìn đồng hồ bấm giờ mà thở dài. "100 mét thôi mà – cất cao tay vào! Ép ngực về trước!" – tiếng quát rát bỏng của trưởng đội điền kinh lại vang lên. Đám đứa khác bĩu môi chê "gỗ diễu hành", riêng mắt thằng nhóc loe hoe học trò năm nhất luôn cháy lên ngọn lửa lì lợm – nó cứ lết bết đạp đất như cua gãy càng, rồi ngồi gãi đầu nhận chỉ trích như nuốt từng lời vàng. Tháng đầu, chân dẫm phải rãnh nước lúc tập đạp sau khiến nó ôm gối rên rỉ. Tháng thứ ba, xương ống đồng tím bầm vì vặn mình sai tư thế chụp đích. Nhưng lúc nào sàn tập cũng còn 2 cái bóng riu rít từ xế chiều tới chạng vạng. Anh kia cầm tận tay uốn từng đốt ngón chân đặt trên ván xuất phát, chỉ cách rướn cổ khi tiếng súng lệnh chưa nổ. Mồ hôi ướt đẫm cả vạch kẻ. Vô tình thôi – anh chẳng bao giờ nghĩ ước mơ nằm trong tầm chạm của đứa nhóc nhếch nhác đổ người thở dốc ở giây thứ 15. Mùa giải mở đầu cho cuộc đọ sức năm năm sau diễn ra ngay trên chính đường chạy quen thuộc ấy. Lần đầu tiên cậu học trò nghễnh ngãng không phóng người từ phía sau. Tiếng gió ù tai, hai hàng rào cười gào rung lên. Cặp đùi đã vào khuôn nảy từng khối cơ cắt gió, hít gót giày đối thủ mỗi sải. Vệt áo số 7 – thầy giáo cũ của nó – đổ hột mồ hôi thứ năm trên làn da rám nắng mới nhận ra: bây giờ, cách anh và thằng nhóc ngày xưa chỉ còn là khoảng sải cánh tay giữa hai lằn vôi trắng. Những chiều về sau, khi gió phả mặn mùi nhựa đường, hai kẻ đi ngược hướng lại cùng giậm chân trên đường chạy 100 mét chỉ để nhìn nhau cười gằn. Chưa ai nói ra, nhưng cả hai đều biết – mũi kim đồng hồ sẽ mãi chạy cho đến khi một trong hai gục ngã.