Ánh nắng cuối ngày vẫn cố gắng len lỏi qua khe cửa sổ mờ xám của căn biệt thự cũ kỹ nơi góc phố Sevilla. Chẳng ai ngờ một năm sau ngày mẹ mất, cái di chúc khắc nghiệt lại có thể nhóm họp đủ bốn đứa con ly tán – kẻ Sài Gòn, người Đà Lạt, đứa mải mê nơi xứ người – quanh chiếc bàn ăn trầm mặc. "Gặp cho có lệ" – cái ý nghĩ gượng gạo ấy tan biến ngay khi chai rượu vang thứ hai được mở ra. Ai cũng biết Juan, đứa con trai cả lận đận, là mồi lửa châm ngòi cho buổi tối định mệnh ấy. Tay anh ta gõ nhịp lên mặt kính đầy bụi: "Cả đời mẹ cất giữ bí mật này trong phòng đọc sách, các em à. Muốn biết tại sao bà đòi hỏi chúng ta tụ họp không?" Tiếng hộp gỗ sồi đập xuống bàn rền vang như trái tim những đứa con hoang mang. Từng tờ giấy ố vàng phơi bày những mảnh đời chồng chéo – đứa con riêng mẹ chôn giấu, món nợ nghìn vàng từ thời cha phá sản, đến cái bóng của người tình cũ lẩn khuất sau bức chân dung gia đình. Elena, cô em út hay cười, bỗng đấm thình thịch lên tường: "Thế ra cả tuổi thơ em sống trong bịp bợm sao?" Trong khi Diego vùi mặt vào lòng bàn tay – gã luật sư hào nhoáng giờ run rẩy như chiếc lá. Nhưng kịch tính lắng xuống khi hương cam chín từ vườn sau lùa qua khung cửa hé. Đám anh em chợt nhớ cái cách mẹ từng gọt cam cho chúng mỗi mùa hè, ngón tay gầy guộc dính mật ong vàng óng. Tiếng cười nức nở của Clara bỗng vỡ òa giữa đống hỗn độn: "Mẹ luôn biết cách bắt chúng ta ngồi xuống cùng nhau, dù phải dùng đến... di chúc." Cái siết vai hờ hững của Juan bất ngờ trở thành cái ôm xiết chặt. Tối muộn ấy, khi trăng khuya rọi xuống đống di vật lộn xộn, họ lặng lẽ chia nhau từng kỷ vật – không còn là những người xa lạ sau bức màn sương gia đình, mà như lũ trẻ nơm nớp sợ mất nhau lần nữa. Căn nhà tổ tiên rên rỉ dưới chân họ, có lẽ lần đầu tiên sau bao năm, nghe thấy tiếng thì thầm thật sự của những dòng máu đã đánh mất nhau quá lâu.