Alice Trăng Rằm – cái tên mà cả xóm đều gọi thân mật, bởi vừa tròn ngày rằm cô chào đời, vừa có nụ cười sáng như trăng thu. Người ta nhìn Alice, trước hết là thấy cô béo tròn, hồng hào, thích chí trong chiếc áo dài màu xanh nhạt, lúc nào cũng rủ r ith bạn bè ra quán trà sữa, hoặc mang bánh kẹp đến trường chia sẻ cho cả lớp. Tính cách cô hào phóng đến mức, ai có khó khăn nhỏ, cô đều sẵn sàng rút ví ra, cười tỏng: “Cứ để đấy!”. Thế nhưng, sau cái đêm trăng rằm năm cô vừa tròn mười tám, tất cả bỗng chùng xuống.
Mối tình đầu với Minh – thằng bé cùng xóm, nay đã thành chàng trai lạnh lùng ít nói – vẫn còn đó, như một bức tranh cũ treo trên tường trái tim Alice. Họ từng cùng chạy quanh sân đình ngày hè, cùng ăn dưa hấu đẫm nước, cùng thì thầm về những mơ ước nhỏ bé. Alice vẫn còn nhớ cảm giác bàn tay nhỏ bé của Minh nắm chặt tay cô trong game đua xe, hay ánh mắt rạng rỡ của cậu khi khoe tấm bằng tốt nghiệp. Đó là tình cảm trong sáng, thấm đẫm thời gian, dù hai người giờ đã như hai con đường song hành nhưng hướng về hai phía.
Thế rồi, thần tượng củaAlice Trăng Rằm xuất hiện. Anh ấy là ca sĩ Triệu Minh – một ngôi sao âm nhạc đang lên, với gương mặt điển trai, giọng hát mượt mà và phong cách lịch lãm. Alice, như bao fan cuồng, dành cả tháng lương để mua vé liveshow, thuê vẽ banner, viêt thư tay gửi đến công ty. Tình cảm đó ồng ào như con sóng, lấp đầy khoảng trống trong lòng cô, khiến cô đêm đêm nghe nhạc của anh mà thổn thức, mơ về một tình yêu đẹp đẽ như phim.
Rồi một ngày nắng đẹp, sau khi kiêng cữ ăn kiêng và tập luyện suốt ba tháng, Alice Trăng Rằm bước lên bàn cân. Con số giảm chóng mặt. Cô bước đến gương, ngắm mình – chiếc áo dài xưa cần may lại, khuôn mặt nhọn hơn, dáng người thon gọn hẳn đi. Cô gái mũm mĩm đã biến mất, thay vào đó là một Alice khác, với đôi mắt to, làn môi đỏ tự nhiên, và một vòng eo con kiến. Cô có thể mặc đồ hiệu, có thể tự tin selfie, có thể… cảm thấy lạ lẫm với chính mình.
Sự thay đổi ấy làm thế nào? Nó không chỉ là cân nặng, mà là cả một sự chuyển mình trong nhận thức. Alice Trăng Rằm bắt đầu so sánh. Minh – gã đàn ông từng thơ dại – giờ đây vẫn kiệm lời, vẫn xa cách, nhưng ánh mắt anh khi nhìn Alice cũ (béo tròn, vui vẻ) vẫn ấm áp. Trong khi Triệu Minh – thần tượng – trên màn hình tỏa sáng, nhưng liệu anh có bao giờ biết đến một cô gái tên Trăng Rằm, từng ăn bánh kẹp vô tư, từng giấu khẩu trang cho bạn vì sợ cô cười khoe cavities? Tình cảm Alice dành cho Triệu Minh dường như chỉ là ảo ảnh của một tình yêu từ cái tôi lãng mạn hóa.
Thế là Alice Trăng Rằm bị kẹt. Giữa một bên là quá khứ ấm áp, tình cảm chân thật dành cho người đã từng yêu mến côi vẫn vậy dù cô thay đổi. Bên kia là lời mời gọi từ thế giới phồn hoa, nơi nhan sắc dường như là vé thông hành. Cô tự hỏi: liệu mình thay đổi để theo đuổi ai? Hay chỉ để trở thành một phiên bản khác của chính mình? Những đêm trăng rằm, cô thường ngồi bên cửa sổ, tay cầm điện thoại, một mặt là tin nhắn của Minh hỏi thăm sức khỏe, một mặt là video mới của Triệu Minh với những bước nhảy cực chất. Tim cô thổn thức, nhưng cũng rối bời.
Alice Trăng Rằm biết rằng, dù thân hình thay đổi, trái tim cô vẫn nguyên vẹn – vẫn hào phóng, vẫn vui vẻ, vẫn nhớ nhau. Nhưng liệu tình yêu có gắn liền với hình hài, hay chỉ là sự đồng điệu giữa hai tâm hồn? Câu hỏi ấy, trong đêm trăng sáng, vẫn còn đắp đầy trong lòng cô gái mang cái tên đặc biệt ấy. Cô không tìm thấy lời đáp ngay, mà chỉ biết rằng, hành trình tìm về chính mình, có lẽ còn dài hơn cả chặng đường giảm cân ngày nào.