Bác Sĩ Shin không bao giờ muốn trở thành một thợ săn linh hồn. Anh chỉ là một bác sĩ thần kinh tại bệnh viện tư Seoul, với những cánh tay khéo léo và đôi mắt nhìn xuyên qua lớp vỏ bình thường. Nhưng từ khi anh cứu sống một cô gái trong một vụ tai nạn giao thông bằng một cách kỳ lạ – không dùng thuốc mê, mà dùng một bài thuốc cổ khiến cô tỉnh lại sau ba ngày hôn mê sâu – tiếng tăm về “bác sĩ Shin” đã vượt ra ngoài hành lang bệnh viện. Người ta tìm đến anh khi y học hiện đại thất bại, khi chẩn đoán là “vô vọng”. Và rồi Mo Mo xuất hiện – ngôi sao điện ảnh trẻ, với nụ cười trên mọi quảng cáo, với giọng nói làm điên đảo triệu trái tim – nhưng được đưa đến phòng anh trong một trạng thái hôn mê bí ẩn, sau một vụ tai nàn xe hơi trên cao tốc Incheon.

Tai nạn ấy, theo báo cáo cảnh sát, rất bình thường. Xe của Mo Mo bị một chiếc container đâm vào đuôi. Cô không bị thương nặng, nhưng sau khi cấp cứu, cô rơi vào trạng thái hôn mê không thể đánh thức. Mọi xét nghiệm đều bình thường: não không chấn thương, máu không có độc chất, điện não đồ (EEG) lại cho thấy dạng sóng não hoạt động bất thường, như thể cô đang sống trong một giấc mơ quá sâu. Các bác sĩ khác lắc đầu, chẩn đoán “hôn mê vô căn cứ”. Nhưng Bác Sĩ Shin, khi nhìn vào đôi mắt khép kín của Mo Mo, thấy một điều khác: ánh mắt cô đang nhìn thứ gì đó phía sau bức tường. Anh nhìn thấy sự sợ hãi trong những co thắt cơ mặt nhỏ, thấy mồ hôi lạnh trên trán cô lạnh giá. Đó không phải là sự bất tỉnh. Đó là sự trốn chạy.

Trước đây, Mo Mo là một cô gái Bắc Kinh, chuyển đến Hàn Quốc từ năm 15 tuổi, theo đuổi giấc mơ diễn viên. Cô có một tài năng kỳ lạ: có thể nhập vai đến mức khiến khán giả xúc động, nhưng cũng khiến chính cô mất kiểm soát. Trong một buổi phỏng vấn, cô từng nói: “Khi tôi vào vai, tôi không còn là tôi nữa. Tôi là họ. Và đôi khi, họ không chịu rời tôi.” Một lời nói đùa? Hay một lời cảnh báo? Bác Sĩ Shin tìm hiểu quá khứ cô. Anh phát hiện ra rằng, trong lịch sử gia đình Mo Mo, có một bà ngoại – cũng là một nghệ sĩ biểu diễn truyền thống – đã biến mất một cách bí ẩn trong một vở kịch cổ điển, khi đang đóng vai một nàng công chúa bị nguyền rủa. Người ta nói bà ta “đi vào vai quá sâu và không thể trở về”. Đó là năm 1948. Và tên của vở kịch? “Giấc Mơ Điên Rồ”.

Shin bắt đầu một cuộc hành trình không tin rồi. Anh không dùng máy MRI hay thuốc an thần. Anh dùng hypnosis sâu – một phương pháp mà giới y học gọi là “nguy hiểm”. Anh ngồi cạnh giường bệnh, tay nắm lấy tay Mo Mo, thì thầm những từ ngữ cổ, những câu thần chú từ sách sưu tầm gia truyền của ông ngoại anh – một bác sĩ phương Đông từng trị bệnh cho hoàng gia. Anh không hỏi cô. Anh dẫn dắt cô. Và rồi, trong những giây phút mà máy monitor vang lên tiếng bíp đều đặn, anh thấy – không phải bằng mắt, mà bằng linh cảm – một thứ gì đó. Một thế giới khác.

Đó là một thành phố cổ, với những con đường lát đá và những ngôi nhà gỗ. Trong thành phố ấy, Mo Mo đang chạy – một cô gái mặc áo dài đỏ, tóc xõa – bị một bóng người không mặt truy đuổi. Nhưng đó không phải là Mo Mo hiện tại. Đó là Mo Mo từ quá khứ, từ kiếp trước? Từ một dòng thời gian song song? Shin không biết. Anh chỉ biết rằng, cô đang sợ. Và cô không thể trở về vì thế giới ấy không cho phép. Có một luật lệ ở đó: nếu bạn đi vào “Giấc Mơ Điên Rồ” – một trạng thái giữa tỉnh và mơ, nơi những ảo ảnh trở nên chân thực – và bị bắt, bạn sẽ bị kết nối vào mãi mãi. Và người truy đuổi cô – cái bóng không mặt – chính là thứ giữ chân những kẻ lạc đường, một sinh vật hình người được tạo nên từ nỗi sợ hãi tập thể của những người từng chứng kiến “Giấc Mơ Điên Rồ”.

Shin hiểu ra: Mo Mo không chỉ là nạn nhân của một tai nạn. Cô là mục tiêu. Bởi vì gia tộc cô – từ bà ngoại đến mẹ (một diễn viên kịch câm) – đều mang trong mình dòng máu của những nghệ sĩ “biến hình”. Họ có khả năng nhập vào những vai diễn, nhưng cũng có nguy cơ bị lấn át bởi chúng. Và “Giấc Mơ Điên Rồ” – một loại ảo giác tập thể từ nhiều thế kỷ – đang tìm kiếm một “chủ nhân” mới. Nó đã chờ Mo Mo. Tai nạn xe chỉ là cửa ngõ. Cú va chạm đã làm “mở khóa” tiềm năng trong cô, và bây giờ cô đang mắc kẹt trong đó.

Shin phải đối mặt với định mệnh theo cách của một bác sĩ: bằng sự hy sinh. Anh biết rằng, để đưa Mo Mo trở về, anh phải thay thế cô trong thế giới kia. Anh phải trở thành con mồi để cái bóng săn đuổi theo anh, để Mo Mo có cơ hội chạy về. Anh tiêm một loại thuốc tê cực mạnh – một thứ mà ông ngoại anh từng dùng – vào chính tay mình, rồi kết nối mình với máy theo dõi của Mo Mo. Anh sẽ xuống sâu hơn cô, sẽ tiếp năng lượng của “Giấc Mơ Điên Rồ” – thứ đang cạn kiệt vì cô là người duy nhất có thể giữ nó tồn tại – và dùng nó để đánh lừa thứ săn đuổi.

Hành trình diễn ra trong ba ngày. Trong thế giới thực, Mo Mo bắt đầu tỏa ra nhiệt độ cực thấp, mạch máu yếu dần. Trong thế giới kia, Bác Sĩ Shin thấy mình ở trong thành phố cổ, như một kẻ lạ. Anh tìm thấy Mo Mo – cô trông như một đứa trẻ sợ hãi, mặc chiếc áo dài đỏ rách. Anh dùng những từ ngữ cổ, những hình ảnh từ trí nhớ của chính mình – hình ảnh về mẹ, về ngôi trường cũ, về lần đầu tiên anh cầm scalpel – để tạo ra một lối thoát. Nhưng cái bóng không mặt đã ở đó. Nó không phải là một con quái vật. Nó là sự tụ tập của những giấc mơ bị bỏ lại – những giấc mơ của bà ngoại Mo Mo, của những diễn viên khác, của những kẻ từng mất phương hướng. Nó gào lên: “Cô ấy thuộc về chúng tôi.”

Shin hiểu. Anh không thể giải thoát Mo Mo bằng sức mạnh. Anh phải đổi chỗ. Anh bước tới, đứng trước cái bóng, và thì thầm: “Tôi là bác sĩ. Tôi chịu trách nhiệm. Cô ấy đã mệt. Để tôi ở lại.” Và rồi, một luồng sáng – không phải ánh sáng, mà là một dòng thông tin – xuyên qua anh. Anh cảm thấy dòng thời gian của “Giấc Mơ Điên Rồ” chảy qua người mình. Cô gái nhỏ – Mo Mo – chạy về phía một ánh sáng xa. Cái bóng quay sang Shin. Shin cảm thấy cơ thể mình cứng đờ. Anh biết anh sẽ bị giữ lại. Nhưng đó là định mệnh của một bác sĩ: thay thế bệnh nhân.

Trong phòng bệnh viện, máy theo dõi của Mo Mo đột ngột ổn định. Mạch của cơ thể cô trở nên mạnh mẽ. Một phút sau, mắt cô mở. Cô nhìn quanh, với ánh mắt trong sáng, như một đứa trẻ vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng. Cô thì thầm: “Tôi… tôi thấy ông. Ông đang ở đó.” Cô nhớ tất cả: thành phố cổ, cái bóng, và bác sĩ Shin đứng đó, mỉm cười. “Ông nói với tôi: ‘Chạy đi. Đừng quay lại.’ Tôi chạy. Và rồi… tôi thấy ánh sáng.”

Bác Sĩ Shin không tỉnh dậy cùng lúc. Một giờ sau, khi Mo Mo đã có thể ngồi dậy, anh vẫn nằm trên giường, hôn mê sâu. Các bác sĩ khác không tìm thấy nguyên nhân. Não anh bình thường, nhưng cơ thể anh đang trong trạng thái trầm mặc – không chết, không tỉnh, chỉ là một sự ngừng hoạt động tự nguyện. Mắt anh nhắm nghiền, nhưng đôi môi mím chặt, như đang nói một lời thề.

Mo Mo, khi đã đủ khỏe, đã không rời bệnh viện. Cô ngồi cạnh giường Shin mỗi ngày, nói chuyện với anh, kể về cuộc hành trình của cô. Cô hiểu rằng, Bác Sĩ Shin đã đánh đổi chính mình để đưa cô về. Cô nhìn chiếc cổ tay mình – nơi trước đây có một vết sẹo nhỏ từ một vụ tai nạn thời thơ ấu – và thấy nó mờ dần, như thể dòng thời gian của cô đã được sửa chữa. Cô không còn cảm giác mình là “ngôi sao”. Cô chỉ cảm thấy mình là một người bình thường, được giải thoát.

Và Bác Sĩ Shin? Anh vẫn nằm đó. Nhưng vào những đêm trăng tròn, y tá thấy anh cười trong giấc mơ, và thì thầm vài từ bằng một ngôn ngữ cổ. Có người nói, anh đang sống trong “Giấc Mơ Điên Rồ”, trở thành một bác sĩ của những linh hồn lạc đường. Có người nói, anh đã trở thành một phần của định mệnh – một người canh gác tại ranh giới giữa thực và ảo. Và câu hỏi lớn nhất: liệu Mo Mo có thực sự thoát ra? Hay cô chỉ chuyển từ một hình thức “Giấc Mơ Điên Rồ” sang hình thức khác? Bởi vì khi cô nhìn vào gương, đôi mắt cô đôi lúc lấp lánh một thứ ánh sáng không phải của người phàm. Và cổ tay cô, đôi khi, lại hiện lên một vệt đỏ mờ, giống hệt dấu hiệu trên tay Bác Sĩ Shin trước khi anh hôn mê.

Bác Sĩ Shin đã đối mặt với định mệnh. Nhưng định mệnh, dường như, chỉ là một vòng tròn. Và ở giữa, có một giấc mơ điên rồ không ai thoát được – kể cả những bác sĩ thiên tài.