Mở rộng nội dung: Ánh nắng cuối thu vụn vỡ trên những dãy bàn học cũ kỹ, tiếng trống tan trường vang lên nhưng không gian lớp 12A vẫn ngột ngạt bởi khí thế căng thẳng. Thường Khả Ngải – nữ cao thủ đứng đầu bảng điểm toàn khối – khoanh tay đối mặt với Dương Tử Hạo, "dân chơi" khét tiếng vừa đá bay chiếc ghế trước mặt cô. "Mày nghĩ mày đủ trình để vào đại học ư?", giọng Dương Tử Hạo đầy khiêu khích. Một vệt máu loang trên khóe môi Thường Khả Ngải sau cú đấm bất ngờ, nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh như băng: "Bạn có học đại học chứ? Nếu có gan, đánh cược đi!" Hai tờ giấy trắng bị xé nhanh từ cuốn vở, ghi tên trường đại học bất kỳ rồi nhét vào hộp phấn. Điều kiện tàn nhẫn được ấn định: Nếu cả hai trúng tuyển cùng một trường, Thường Khả Ngải sẽ làm osama cho Dương Tử Hạo suốt một năm trời. Tiếng cười nhạo của đám bạn òa lên khi Thường Khả Ngải gật đầu. Dương Tử Hạo ném lại chiếc khăn lệch lạc: "Lai lịch bán rau ngoài chợ như nhà mày, có vào được cổng trường đại học không mà đòi đọ sức?" 100 ngày sau, kỳ thi kết thúc trong tiếng ve rền rĩ. Kết quả không ngoài dự đoán: Thường Khả Ngải đậu nguyện vọng 1 trường kinh tế với điểm số gần tuyệt đối. Còn Dương Tử Hạo – nhờ mánh khóe "chạy trường" của gia đình giàu có – cũng lọt vào khoa Quản trị Kinh doanh cùng ngôi trường đó. Nhưng trước ngày nhập học, căn nhà trọ tồi tàn của Thường Khả Ngải chìm trong khói thuốc sực nức. Bố cô gục trên bàn nhậu, nắm giấy nợ xiết nặng cả gia đình. Mẹ cô – người phụ nữ gầy guộc bán rau 20 năm – ôm mặt khóc rưng rức khi biết mình ung thư giai đoạn cuối. Thường Khả Ngải xé đơn nhập học trong đêm. "Bạn có học đại học chứ?" – câu hỏi lơ lửng trong giấc ngủ chập chờn của cô những đêm đầu tiên đứng sạp chợ tạp hóa. Tiếng chửi mắng của khách hàng, mùi ẩm mốc từ đống quần áo tồn kho, và cái nhếch mép của Dương Tử Hạo khi hắn tình cờ đi qua – kẻ chiến thắng cuộc cá cược năm nào giờ đeo thẻ sinh viên bóng loáng. "Ơ kìa, cao thủ năm xưa giờ làm boss chợ đêm à?" – giọng hắn vẫn đầy châm chọc. Nhưng cuộc đời không buông tha ai dễ dàng. Dương Tử Hạo đang đối mặt với đống nợ cờ bạc của bố hắn, người vừa bị bắt vì lừa đảo. Tấm bằng quản trị kinh doanh sắp nhận bỗng hóa vô nghĩa khi tập đoán gia đình hắn sụp đổ. Trong lúc Thường Khả Ngải vật lộn với những con số lãi suất cắt cổ, thì Dương Tử Hạo đang dò dẫm trong căn phòng trọ bụi bặm – nơi hắn phải tự nấu cơm lần đầu tiên trong đời. "Bạn có học đại học chứ?" – điều mà cả hai từng coi là thước đo giá trị, giờ chỉ còn là câu hỏi không lời đáp.