Bầu Trời Sụp Đổ (Phần 5) mở ra trong một buổi chiều tà nhuộm màu lửa và bụi. Sáu tháng đã trôi qua kể từ khi những cỗ máy khổng lồ đổ bộ, và thế giới giờ đây không còn là nơi con người có thể nhận ra. Những đô thị một thời rực rỡ giờ chỉ còn là những bộ xương thép đầy khói đen, nơi những đám mây lạc loài trôi lững lờ như những mảnh vải rách bị gió vô tình xé toạc. Tiếng còi báo động đã ngừng hẳn, thay vào đó là sự im lặng nặng nề, chỉ bị cắt ngang bởi tiếng động cơ rền vang từ xa – dấu hiệu của những kẻ chiếm đóng đang tuần tra. Ngoài ranh giới của những thành phố chết, dưới bầu trời thường xuyên bị che khuất bởi những vệt khói kỳ lạ, một nhóm người sống sót đã dựng nên một căn cứ tạm bợ giữa rừng cây thấp. Họ không còn là những công dân bình thường nữa; họ là những người lính công dân, những người cha, người mẹ, người anh, người chị phải cầm súng thay vì cầm bút, phải canh gác thay vì đi làm. Mỗi sáng thức dậy, họ phải đối mặt với hai cuộc chiến: một là với cái đói, cái rét và bệnh tật đang rình rập từng giờ; hai là với nỗi sợ hãi mơ hồ về những sinh vật ngoài hành tinh kia, những kẻ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào từ những tán cây rậm rạp hay từ sau những tòa nhà đổ nát. Những ngày của họ trôi qua trong một nhịp điệu khắc nghiệt: phân phối lương thực ít ỏi, dạy trẻ con cách nhận diện âm thanh của máy bay không người lái, sửa chữa những bức tường phòng thủ bằng những mảnh vỡ. Có những đêm, khi trăng lên, họ lại tụ tập quanh đống lửa nhỏ, kể cho nhau nghe về thế giới cũ – về những con đường không còn xe cộ, về những ngôi nhà giờ chỉ còn là đống gạch vụn. Những câu chuyện ấy vừa là liều thuốc an thần, vừa là ngọn lửa nhỏ thắp lên ý chí chiến đấu. Nhưng không phải ai cũng có thể giữ vững niềm tin. Có những ánh mắt đã trở nên vô hồn, những bàn tay run rẩy không phải vì lạnh. Sự mệt mỏi, sự tuyệt vọng, và đôi khi là sự nghi ngờ lẫn nhau, đang âm thầm xé nát tập thể mong manh này. Họ biết rằng, mỗi lần ra ngoài để tìm kiếm thức ăn hay vũ khí là một lần đánh cược với mạng sống. Và rồi, một buổi sáng nọ, khi những tia nắng yếu ớt cố len qua lớp mây dày đặc, một tín hiệu kỳ lạ được phát hiện từ một trạm phát thanh cũ – một giọng nói yếu ớt nhưng kiên cường vang lên, hứa hẹn về một cuộc kháng cự có tổ chức, về một tia hy vọng le lói giữa bầu trời đang sụp đổ. Đó có thể là lời nói dối cuối cùng của một thế giới đang chết, hoặc là khởi đầu cho một chương mới, đẫm máu và khốc liệt hơn, trong cuộc chiến không cân sức này.