Jeanine đặt bản kịch Salome xuống bàn, ngón tay lướt nhẹ lên nếp gấp cũ kỹ. Cả căn phòng đẫm mùi cà phê nguội và mực in, nhưng mùi vị thực sự trào lên trong cổ họng cô lại là thứ khác – mùi bụi sân khấu ngày xưa, hỗn độn son phấn và mồ hôi lo lắng. Vở opera của người thầy. Lời đề nghị tái dựng từ nhà hát cũ như lưỡi dao rạch ngang lớp sẹo đã thành vỏ chai. Quyết định trở lại là một sự dằn lặt. Jeanine đã xé toạc hàng chục bản hợp đồng khác, nhưng lần này, cô không thể tháo chạy. Mười năm trốn tránh ánh đèn sân khấu vẫn chưa đủ để chôn hết tiếng thì thầm trong bóng tối – những mảnh ký ức lởm chởm về đêm diễn định mệnh ấy, khi Bảy Tấm Màn Che rơi xuống không đúng nhịp. Chính cánh tay cô đã kéo phông màn sai lệch. Chính ánh mắt người thầy như dao cứa vào gáy cô lúc hạ màn. Buổi casting đầu tiên là một thảm họa. Diễn viên đóng Salome cất giọng, Jeanine bỗng nghe thấy tiếng răng mình va vào nhau lập cập. Những sợi dây đàn violon tạo âm gảy không phải nhạc – chúng là tiếng lục lạc báo động trong đầu cô. Bảy Tấm Màn Che trong phiên bản mới chất đống trong kho đạo cụ, bóng tối của chúng dài như xiềng xích quấn lấy cổ chân Jeanine mỗi bước đi. Đêm, căn hộ nhỏ ngập lưu bút đạo diễn. Jeanine vặn lỏng ngọn đèn bàn, hí hoáy khoanh tròn phân cảnh Thất Vọng của Salome. Nhưng tờ giấy hiện lên rõ nhất lại là gương mặt người thầy năm ấy – khóe miệng nhếch lên khi cô run rẩy thú nhận lỗi kỹ thuật. "Màn che đâu phải thứ duy nhất có thể xé toạc, Jeanine ạ." Cô đo thử cái lạnh đang ngấm vào tường ngực. Bảy Tấm Màn Che sẽ phải di chuyển đồng bộ với múa lụa của Salome lần này – bảy vòng xoáy tan rã. Jeanine tự hỏi mình đã xếp lại được mảnh nào trong bảy lớp ký ức đè nặng ấy. Tay cô vô thức vẽ nguệch ngoạc lên sổ đạo cụ – đường xoắn mổ cắt ngang trán người diễn viên năm xưa. Vết ngã. Tiếng la thét. Đèn spotlight vỡ vụn như sao băng đâm xuống sàn gỗ. Rehearsal mùa đông khắc nghiệt hơn dự báo. Nữ diễn viên mới khóc trong phòng trang điểm vì Jeanine đã hét lên bằng chất giọng không phải của mình – một giọng rít lên từ quá khứ, ai đó đã mắng cô như thế khi Bảy Tấm Màn Che đổ sập. Cô xin lỗi, nhưng quầng thâm dưới mắt ngày một sâu. Kịch bản chỉnh sửa dày thêm những ghi chú điên loạn – chữ viết nguệch ra như cuộn dây gai. Căn bệnh mất ngủ biến studio nhỏ thành lãnh địa ma ám. Jeanine sắp xếp lại hệ thống pulley điều khiển màn che lần thứ mười ba. Ngón tay lần theo sợi cáp lạnh ngắt, cô chợt muốn thử nghiệm một kết thúc khác – Salome không phải tự quyện trong bảy lớp lụa mà sẽ xé toạc tất cả. Các mảnh vải tả tơi bay xuống khán giả như lời thách thức. Nhưng khi nhìn vào gương, cô chỉ thấy khuôn mặt tái nhợt đang nhếch mép: Liệu người sống sót sau thảm họa năm ấy có quyền tái tạo hủy diệt?