Cuộc sống vốn dĩ trôi qua êm đềm dưới mái nhà chung của bốn cặp đôi bạn thân, gắn kết bởi những chuyến đi nghỉ dưỡng cuối tuần hàng quý – một truyền thống được coi như "Bốn mùa" của tình bạn. Mùa xuân xanh mát, mùa hạ rực rỡ, mùa thu dịu mát và mùa đông ấm cúng, tất cả đều tô điểm bởi tiếng cười giòn tan, những câu chuyện tâm tình và những bữa tối sum vầy không khoảng cách. Nhưng cuộc "Bốn mùa" ấy bất ngờ xáo trộn khi một trong những đôi bạn quyết định đường ai nấy đi. Cái ly tan vỡ ấy không chỉ dừng lại ở cuộc đời riêng của họ, mà như một đợt địa chấn rung chuyển cả nhóm. Những chuyến đi từng được mong chờ bỗng trở thành gánh nặng. Ai chọn chỗ ngồi? Ai chia phòng? Lẽ ra phải là bốn bè bốn bạn, giờ chỉ còn lại ba đôi lẻ loi. Sự im lặng kéo dài trong những bữa ăn, những câu nói đùa tưởng chừng thân quen giờ nghe vướng víu. Những quyết định nhỏ nhất – từ chọn phim tối đến chọn hoạt động cuối tuần – cũng trở nên rối rắm, vì thiếu đi "nhạc trưởng" từng giữ cho nhịp điệu chung hòa quyện. Thảm cảnh nhất chính là những kỷ niệm "Bốn mùa" giờ thành vật chứng của sự xa cách. Khung cảnh resort quen thuộc bỗng quạnh quẽ, vắng bóng người từng là một phần không thể tách rời. Truyền thống ấy, một lúc thế mạnh nhất của tình bạn, giờ lại trở thành thước đo cho sự mất mát. Có lúc họ cố gắng níu kéo, diễn kịch như chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng khoảng trống do một người để lại lại to như vực sâu, khiến mọi nỗ lực giả vờ trở nên sáo rỗng và đau lòng. Cuối tuần vốn là liều thuốc tinh thần giờ thành bài toán khó giải. Liệu có nên tiếp tục? Hay để "Bốn mùa" trở thành dĩ vãng? Mỗi cặp đôi phải đối mặt với câu hỏi thầm lặng: Liệu tình bạn có đủ sức để vượt qua sự gãy gánh của định mệnh, hay thi thể của truyền thống ấy sẽ chỉ còn là tàn tro? "Bốn mùa (Phần 2)" không chỉ là câu chuyện về sự biến cố, mà là hành trình đầy xáo trộn, khi tình bạn bị thử thách bởi thực phũ phàng: những người thân yêu nhất đôi khi lại là kẻ khiến mình đau khổ nhất.