Xem phim hay Cá Con Cau Có - Tập full Vietsub #1 tại www.phimhay1.top, cập nhật tập mới nhất, tập cuối hấp dẫn lôi cuốn.
Ông lão sống trên xác tàu đắm cũ nát ngoài cửa biển Cửa Lò ấy ai cũng gọi là Cá Con Cau Có. Không ai nhớ tên thật ông nữa, chỉ biết ông cau có cả ngày, mặt lúc nào cũng nhăn nhúm như vừa nuốt phải quả chanh sống, từng là ngư dân đánh cá lưới rồi mất tàu trong cơn bão năm 2002, từ đó dọn hẳn lên sống trong chiếc M/V Bình Minh bị chìm nửa thân, sửa soạn buồng lái thành cái nhà tạm, quanh năm chẳng thèm lên bờ, chỉ xuống chợ mua gạo mắm mỗi tháng một lần, còn lại thì nhặt nhạnh mọi thứ trôi dạt vào tàu: phao nhựa cũ, xô chậu rỉ sét, lốc bát đĩa vỡ nứt ông còn cất kỹ trong hộp gỗ, bảo là "đồ người ta vứt đi chứ chưa hỏng đâu, đừng có chạm vào".
Một buổi sáng thứ Ba đầu tháng tư, Cá Con Cau Có tỉnh dậy thì thấy cái cốc thiếc vẽ hình phượng hoàng duy nhất ông cứu được từ con tàu cũ của mình biến mất. Tiếp đó là can dầu hôi trống rỗng, hộp bạc thìa ông đánh bóng mỗi Chủ nhật mở toang, mất nửa chục chiếc. Ông cầm cái mái chèo rỉ sét gõ ầm ầm vào mạn tàu, chửi rủa đủ thứ từ kẻ trộm cắp đến quan chức địa phương không quản lý được an ninh ven biển, thì thấy một sinh vật bé tẹo không bằng con chó vàng, thân vảy xanh óng ánh lấp lánh, bốn chân có màng, phần đuôi dài quất quật làm đổ rầm rộ cả chồng phao ông xếp bên mỏ neo. Nó chính là Pip, con rồng biển sơ sinh hiếu động đến mức nếu là người thì bác sĩ sẽ chẩn đoán là thừa năng lượng không thể kiểm soát. Pip thả cái cờ lê rỉ sét nó đang ngậm trong miệng, cố gắng với lấy cuộn dây thừng bên cạnh, nhưng vấp phải đuôi mình ngã nhào, lè lưỡi ra liếm chân trước, trông ngơ ngác đến mức Cá Con Cau Có suýt quên mất mình đang giận. Hóa ra Pip nhầm cái xác tàu đắm đầy rác rưởi của ông là bãi phế liệu ven biển, nó cứ lặn lên lặn xuống, tha mọi thứ óng ánh hoặc kim loại về làm tổ trong hầm hàng phía dưới: có cả tất dày của ông lão, cái gương vỡ ông dùng để cạo râu, ba cái còi tàu cũ ông treo ở cầu thang.
Ông lão hét lên, vung mái chèo định đuổi con rồng nhỏ, Pip thì khịt mũi, từ lỗ mũi bắn ra tia lửa nhỏ xíu – rồng biển con chưa điều khiển được lửa, chỉ làm cháy xém một nửa bộ râu rậm của Cá Con Cau Có. Ông lão ném cái lưới đánh cá cũ trùm lên đầu Pip, con rồng vùng vẫy, đuôi quất trúng cái đèn dầu hôi ông để trên bục gỗ, đèn vỡ, dầu chảy ra ngấm vào mớ lưới khô ông phơi từ tuần trước. Lửa bùng lên nhanh như chớp, cả hai mải mê đánh nhau mà chẳng ai để ý: đầu tiên là cái chòi thiếc ông dựng trên boong làm nhà bếp, rồi đến dây thừng buộc tàu, rồi gỗ mục của buồng lái. Khi đám cháy tự tắt vì không còn gì để cháy nữa, cả Cá Con Cau Có và Pip đều ngồi phệt xuống mũi tàu, mặt mũi đen nhẻm như trâu lội bùn. Cái cốc hình phượng hoàng đã chảy thành đống thiếc nhỏ, tổ của Pip ở hầm hàng thì ngập nước vì lửa làm chảy lớp chống thấm mục dưới đáy tàu. Cả hai cái nhà, một cái trên boong, một cái dưới hầm, đều tan tành. Ông lão vừa định đổ lỗi cho Pip, thì con rồng nhỏ cúi đầu, liếm nhẹ mu bàn chân ông lão đang bỏng rát, đuôi thong thả quẫy nước, chẳng còn vẻ hiếu động nào nữa.
Cá Con Cau Có ngồi nhìn đống tro tàn, bỗng nhớ lại câu chuyện bà nội kể hồi bé: Ở vùng biển sâu nhất vịnh Bắc Bộ, có Ánh sáng lấp lánh huyền thoại, là một viên ngọc trai phát sáng to bằng quả trứng gà, ai cầm được nó trong 10 giây thì được ban một điều ước. Bấy lâu ông tưởng đó chỉ là chuyện bịa cho trẻ con nghe, nhưng giờ ông chẳng còn gì cả, Pip cũng chẳng còn tổ. Pip nhấc đầu lên khi nghe đến chữ "điều ước", mắt sáng long lanh như hai ngọn đèn pin: nó muốn ước cho có một cái nhà thật sự, không phải là xác tàu đắm, còn Cá Con Cau Có muốn ước cho con tàu đánh cá cũ của mình sống lại, để ông không phải sống trên cái đống sắt rỉ sét này nữa. Họ quyết định đi tìm Ánh sáng lấp lánh, dù cuộc hành trình này nghe lãng xẹt đến mức bất khả thi: viên ngọc trai được bảo vệ bởi một con bạch tuộc khổng lồ chỉ ra khỏi hang vào ban đêm, xung quanh vùng biển đó toàn xoáy nước, còn phương tiện duy nhất của Cá Con Cau Có là chiếc thuyền thúng nhỏ có lỗ thủng ông dán bằng kẹo cao su và băng keo dính màu hồng – vì đó là cuộn băng keo duy nhất còn sót lại trong hầm tàu. Pip thì cánh bị cháy xém trong đám cháy hôm nọ, chưa bay được, phải bơi theo thuyền, thỉnh thoảng còn ngậm lấy mái chèo của ông lão làm ông suýt ngã xuống nước.
Nhưng vẫn còn hy vọng, rồi cả vấn đề to hơn: ông lão và Pip không phải là những người duy nhất săn lùng Ánh sáng lấp lánh. Đi được nửa đường thì họ thấy một chiếc thuyền cao tốc màu đen, cờ vẽ đầu lâu răng trắng phất phơ trên mũi, do Mãnh "Vằn" cầm đầu – một nhóm chuyên lấy trộm đồ dưới đáy biển, đã săn tìm viên ngọc trai này suốt 5 năm nay để ước cho mình có tất cả vàng bạc trên thế giới. Mãnh nhìn thấy thuyền thúng nhỏ của Cá Con Cau Có, cười sằng sặc, ra lệnh cho đàn em bắn lao xuống nước sát bên thuyền. Pip hít hơi, phun ra tia lửa nhỏ làm cháy sơn mũi thuyền của Mãnh, ông lão cố sức chèo, nhưng biết rõ tốc độ của họ không thể bằng thuyền cao tốc. Mãnh đang đuổi theo sát đít, còn vùng biển sâu với con bạch tuộc khổng lồ đang ở phía trước. Cả hai nhìn nhau, Pip động cái đuôi làm nước bắn tung tóe vào mặt ông lão, Cá Con Cau Có cau mày cầm mái chèo chặt hơn – cuộc phiêu lưu đúng nghĩa mới thực sự bắt đầu.