Vén bức màn giữa sự sống và cõi chết chỉ trong nháy mắt, cuộc đời Julia bỗng lật sang trang mới từ khoảnh khắc Cận Tử định mệnh ấy. Đêm cô buông tay khỏi lan can lạnh ngắt – khi hơi thở cuối cùng nghẹn lại trong cổ họng – lại chính là lúc lằn ranh vô hình bị xé toạc. Julia tỉnh dậy trong bệnh viện, nhưng từng tế bào trong cơ thể cô giờ đây dội lên những rung cảm kỳ dị. Không chỉ là hơi thở hôi rình của tử thần còn ám trên gáy, mà cả những bóng hình mờ ảo không ngừng bám riết. Những linh hồn ấy chẳng giống ma quỷ trong truyền thuyết – họ gào thét không thành tiếng, mắt trũng sâu đầy khiếp đảm, thân thể biến dạng trong vô thức như thể đang chịu cực hình ngàn kiếp. Ban ngày, cô che giấu nỗi khiếp sợ dưới lớp phấn dày cộm – những lời thầm thì lúc nửa đêm vẫn như dao cứa trong hộp sọ. Cơn rùng mình nhói buốt dọc xương sống mỗi khi bóng đêm buông xuống, dấu hiệu của sự hiện diện ấy. Trên tường, những vệt ẩm mốc loang ra hình dung như khuôn mặt méo mó. Dưới chân giường, hơi thở mang mùi tro tàn vô hình. Họ không tấn công – chỉ lặng lẽ vây quanh, khoét sâu vào cảm giác tội lỗi mà bản thân Julia cũng chưa hiểu nguyên do. Ký ức mù mịt về đêm tự sát cứ hiện về trong từng cơn mê sảng. Có phải cửa ngục địa ngục đã mở ra trong khoảnh khắc cơ thể cô chạm tới ngưỡng Cận Tử? Hay vị mặn của nghẹn ngào thuở bé – khi Julia nhìn bình xăng do mình làm đổ biến nhà thành biển lửa – mới chính là cội nguồn? Quá khứ mà cô tuyệt liệt chôn sâu giờ đây hiện hình trong từng vết nám đen như than trên da thịt những linh hồn kia. Julia bắt đầu nhận ra: họ chính là tấm gương phản chiếu những u uất cô đè nén hàng thập kỷ. Linh hồn người đàn ông cháy khét hậu đậu năm nào, khuôn mặt biến dạng của người phụ nữ cô từng gọi là "mẹ"? Những bí mật gia tộc đẫm dầu loang đỏ từ mấy chục năm trước chẳng biết bao giờ mới hết dính víu lấy ruột gan cô. Cận Tử – nghĩa đen là đứng bên bờ chết – nhưng đâu ngờ, ranh giới trở về còn là phiên bản kinh dị hơn vài nghìn lần...