Mark là kiểu người mà đám đông hay bỏ quên — ngồi góc cuối quán cà phê, không bao giờ giơ tay phát biểu trong các buổi họp nhóm, và mỗi lần ai đó nhìn sang, anh lại giả vờ bấm điện thoại như thể mình đang bận không ai sánh được. Hai mươi bảy tuổi, sống một mình trong căn hộ nhỏ có mùi ẩm mốc, Mark chẳng có gì đáng kể ngoài một công việc văn phòng bình thường và thói quen lang thang trên mạng xã hội mỗi lúc nửa đêm.
Rồi một tối, tại một buổi triển lãm nghệ thuật mà bạn thân kéo anh đi — mà thực ra anh chỉ đứng ở góc khẽ khàng giả vờ xem tranh — Mark bắt gặp Ash.
Cô đứng giữa phòng, cười nói với cả nhóm người mà như thể đã quen biết họ từ kiếp trước. Áo thun đen rộng, xõa vai, mái tóc xoăn rối bời tự nhiên, và đôi mắt nhìn thẳng vào camera như thể đang thách thức ai đó quay lại. Ash không chỉ thu hút — cô có thứ gì đó khiến người ta muốn biết thêm, muốn đi theo, muốn bị kéo vào.
Mark không dám đến gần. Nhưng Ash lại tự đi đến.
"Cậu đứng ở đây mười lăm phút rồi đấy," cô nói, nghiêng đầu nhìn anh như thể đang đọc một cuốn sách thú vị. "Có ổn không?"
Anh ấp a ấp úy, mặt đỏ tía tai. Đó là lần đầu tiên ai đó bắt gặp anh đang nhút nhát như vậy — và thay vì phớt lờ, cô lại ngồi xuống cạnh anh.
Hai người nói chuyện suốt buổi triển lãm. Ash làm freelance về sáng tạo nội dung, cô có kênh YouTube với hơn nửa triệu người theo dõi và chuyên quay các video ăn uống — mukbang. Không phải kiểu mukbang bình thường với gà rán và mì gói, mà là thứ dữ dội hơn: cô ăn với lượng thức ăn khổng lồ, kết hợp cả review đồ ăn đường phố khắp thành phố, nói chuyện với camera như thể đó là người bạn thân nhất. Cô có năng lượng lây lan, kiểu khiến người xem không tắt được video.
Mark bị cuốn hút. Không chỉ bởi sự hài hước hay vẻ ngoài của cô, mà bởi cách cô kể chuyện — như thể mỗi bữa ăn đều là một cuộc phiêu lưu, mỗi miếng cắn đều chứa cả một chương truyện.
Hẹn hò đầu tiên của họ là một quán lẩu nhỏ ở hẻm. Ash ăn ngon lành, chuyện tay đôi không ngừng, còn Mark thì vừa ăn vừa cười theo vì không ngờ cô hài hước đến thế. Anh bắt đầu nghĩ rằng mình đã tìm được người đặc biệt.
Nhưng Mark dần nhận ra có những điều kỳ lạ.
Ash không bao giờ hỏi anh về công việc hay gia đình cô quá sâu. Cô có rất ít hình chụp với bạn bè cũ. Điện thoại cô luôn khóa, và mỗi khi ai đó nhắc đến chủ đề "gia đình", cô sẽ chuyển sang đề khác nhanh đến mức người ta không kịp phản ứng. Cô sống trong căn hộ rộng — rộng hơn hẳn so với những gì một người làm freelancer nội dung có thể chi trả.
Và sau đó, Mark tình cờ xem lại một video cũ của Ash — thứ mà anh đã lướt qua lần đầu vì lúc đó chưa quan tâm lắm. Trong video, cô đang ăn một miếng thịt xào, nhưng góc máy run, ánh sáng kỳ lạ, và có một khoảnh khắc — chỉ một khoảnh khắc — khi cô ngoái ra ngoài khung hình, nụ cười trên môi rộng hơn hẳn so với bình thường, đôi mắt tối sầm.
Mark thấy gai ốc nổi lên nhưng tự dặn mình là đang suy diễn quá nhiều.
Anh sai.
Một đêm, Mark thức khuya vì deadline công ty. Anh lướt YouTube bừa và tình cờ thấy một kênh khác — kênh mukbang nhỏ, ít người biết, với tiêu đề video kiểu "Ăn một bữa thật ngon" hay "Bữa tối cuối cùng." Mỗi video đều quay trong căn phòng tối, dưới ánh đèn vàng lờ nhờ, người quay ăn với đôi tay run rẩy. Nhận xét thì bị tắt. Bình luận thì khóa. Nhưng chất lượng video thì... quá thật. Quá sống. Quá nhiều chi tiết mà người bình thường không nên thấy.
Mark nhận ra giọng nói trong video — giọng nói ấy anh từng nghe. Giọng nói của Ash.
Tim anh đập thình thịch. Anh mở lại video, phóng to từng khung hình. Màn hình tối sầm, chỉ có đôi tay đang gắp thức ăn vào miệng. Nhưng cạnh bàn, dưới tấm khăn trải, có thứ gì đó — một chiếc điện thoại, một chiếc ví, một tấm ảnh thẻ. Rất quen. Quá quen.
Là ảnh của một trong những người theo dõi Ash trên mạng xã hội — một anh chàng trẻ tuổi đã nhắn tin cho cô cách đó vài tuần, nói rằng anh ấy rất thích kênh của cô và muốn gặp ngoài đời.
Mark buông điện thoại xuống. Tay anh run.
Và rồi Ash gửi tin nhắn: "Em biết anh đang xem gì. Đừng sợ. Anh là của em. Vĩnh viễn."
Thế giới mukbang tưởng chừng chỉ là ăn uống và giải trí hóa ra lại là bẫy. Mỗi video là một lời giới thiệu — cô giới thiệu "người đặc biệt" đến với khán giả, bằng một cách mà không ai ngờ tới. Cộng đồng trực tuyến gọi nó bằng cái tên mà họ tự đặt: Cannibal Mukbang — thể loại kinh dị ẩm thực ghê rợn nhất mà internet từng chứng kiến, nơi mỗi lượt xem là một phiếu bầu cho bữa tiệc tiếp theo, và mỗi fan ruột đều không biết rằng mình có thể là món tráng miệng.
Mark giờ đây mắc kẹt giữa tình yêu và nỗi sợ hãi, giữa việc bỏ chạy hay ở lại, giữa hiểu rằng mình có thể là nạn nhân tiếp theo — hay có lẽ, anh đã là từ lâu rồi.