Gia đình Harper – gồm bố mẹ đều là kiến trúc sư thành đạt, cậu con trai tuổi teen Liam nghiện game và cô con gái nhỏ Emma mơ mộng – đã quyết định rời bỏ thành phố ồn ào, chật chội để chuyển về một ngôi làng nhỏ, nơi có ngôi nhà gỗ cũ kỹ của bà ngoại để lại. Sự thay đổi ban đầu khiến tất cả bỡ ngỡ, thậm chí có chút khó chịu. Liam than phiền vì không có wifi ổn định, còn Emma thì nhớ những trung tâm thương mại rực rỡ. Nhưng rồi, trong một chiều hè nắng vàng hoe lọt qua tán lá, Emma đã phát hiện ra Cây Cổ Thụ Diệu Kỳ. Nó không phải là một cái cây bình thường. Thân cây to đến nỗi cả nhà có thể đứng vòng tay ôm không xuể, vỏ sần sùi như chứa đựng cả trăm năm lịch sử. Lá cây không xanh mơn mởn mà có màu bạc lấp lánh, rung rinh tạo nên âm thanh như tiếng thủ thỉ. Điều kỳ diệu hơn nữa, khi Emma chạm tay vào, cô bé nghe rõ mồn một một giọng nói trầm ấm, đầy ân cần: “Chào mừng con đến với ngôi nhà của những linh hồn bạn bè.” Từ đó, thế giới của gia đình Harper bắt đầu thay đổi. Họ phát hiện ra rằng, xung quanh Cây Cổ Thụ Diệu Kỳ là cả một cộng đồng những “cư dân lập dị” nhưng vô cùng đáng yêu. Có ông lão mặc vest lịch lãm nhưng chỉ thích ngồi trên cành cây đọc báo cũ, tự xưng là “thư ký lưu trữ ký ức”. Có bà tiên nhỏ người, mái tóc xanh biếc, chuyên hái những bông hoa đêm nở rộ để làm thuốc chữa lành vết thương lòng. Có chú sóc biết nói với giọng the thé, luôn rủ rê mọi người chơi trốn tìm trong mê cung rễ cây. Mỗi “cư dân” đều mang một nét tính cách độc đáo, một câu chuyện riêng, khiến Liam – vốn chỉ thích thế giới ảo – cũng phải tò mò và Emma thì say sưa lắng nghe. Những chuyến phiêu lưu bắt đầu từ những lối nhỏ dẫn ra từ gốc cây. Một lần, theo lời chỉ dẫn của ông thư ký, cả nhà bước qua một vòm cây rêu phong và lạc vào vùng đất của những ký ức – nơi họ thấy lại những khoảnh khắc hạnh phúc của chính mình, nhưng dưới một góc nhìn mới mẻ và đầy cảm thông. Một lần khác, họ giúp bà tiên xanh tìm lại chiếc chìa khóa bằng sương mai để mở cánh cửa dẫn đến vườn hoa nơi ước mơ được gieo trồng. Mỗi chuyến đi là một thử thách nhỏ, đòi hỏi cả gia đình phải phối hợp, lắng nghe và thấu hiểu nhau hơn. Dần dà, những căng thẳng vô hình trong cuộc sống hiện đại tan biến. Bữa cơm tối trở nên rộn rã tiếng cười kể chuyện về những “bạn cây” kỳ lạ. Liam bắt đầu quan sát thiên nhiên, học cách nhận ra tiếng gió khác nhau qua từng loại lá. Emma vẽ tranh về Cây Cổ Thụ Diệu Kỳ với những cư dân đầy màu sắc. Bố mẹ Harper, qua những cuộc trò chuyện bên bếp lửa trại dưới gốc cây, lại tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn đã lâu họ quên lãng. Cây Cổ Thụ Diệu Kỳ không chỉ là một cánh cổng thần kỳ dẫn đến những vùng đất xa lạ. Nó trở thành trái tim, là sợi dây vô hình kết nối từng thành viên trong gia đình Harper. Họ học được rằng, phép màu lớn nhất không nằm ở những vùng đất kỳ ảo xa xôi, mà nằm ở khả năng nhìn nhau bằng ánh mắt mới, lắng nghe nhau giữa ồn ào cuộc sống, và cùng nhau xây đắp những kỷ niệm ấm áp ngay trên mảnh đất quê bình dị này. Ngôi nhà gỗ cũ kỹ bỗng trở thành tổ ấm, và Cây Cổ Thụ Diệu Kỳ – với những người bạn lập dị – chính là món quà vô giá mà vùng quê yên bình đã ban tặng cho họ.