Celestial Quest: Từ Lửa Thù Hận đến Lòng Sự Thật Bị Phủ Phàng 19 năm. Đó là khoảng thời gian dài đong đầy nỗi đau và thứ lửa cháy trong Lăng Mặc – thứ lửa được thắp lên từ đêm định mệnh năm cô 8 tuổi. Đêm khi ánh sáng khác lạ, vang động lạ và những bóng đen cao lớn không thuộc Trái Đất như một trận lốc cuốn sạch cha mẹ cô trước mắt cô. Cái ôm chặng quãng cuối cùng, tiếng hét cứu giúp tan vào không gian, và sự im lặng lạnh lẽo để lại trong căn phòng trống không ấy đã đâm vào tim cô, thành một vết sẹo không bao giờ lành lặn. Nó không chỉ là ký ức; nó là thứ nhiên liệu đen tối, mãi mãi cháy bùng trong dòng máu trẻ tuổi của cô. Năm tháng trôi, nỗi đau ấy được tôi luyện thành thép. Lăng Mặc không chỉ sống, cô biến mình thành một vũ khí. "Celestial Quest" – cuộc săn tìm thiên đường vậy, nhưng với cô, thiên đường ấy chỉ có thể là thứ được gieo rắc bằng máu của những kẻ đã lấy đi mọi thứ của cô. Cô trở thành ác mộng trên chiến trường: tay lái cơ giáp điêu luyện như vận động viên nghệ thuật, bản lĩnh sắt đá trong mọi tình huống chết chóc, và sự quyết liếnh không khoan nhượng trước bất cứ thế lực nào, dù thuộc hàng "người ngoài hành tinh" hay bất kỳ kẻ nào dám ngăn cản con đường báo thù của cô. Mỗi thao tác điều khiển cơ giáp, mỗi tiếng vang của súng laser, mỗi vụ nổ mục tiêu đều như một nghi thức giải tỏa nỗi đau cháy bỏng trong cô. Nhưng năm thứ 19 sau đêm định mệnh, thứ đang theo đuổi cô không chỉ còn là kẻ thù ngoài hành tinh. Celestial Quest bắt đầu bộc lộ một mặt tối khác, trong chính tâm trí và thế giới xung quanh cô. Những ảo giác dai dẳng xuất hiện, không còn là ký ức đau thương ban đầu, mà là thứ gì đó méo mó, rời rạc. Đôi khi, cô nhìn thấy hình bóng cha mẹ mờ ảo, không phải trong khoảnh khắc đau thương, mà trong những khung cảnh bình thường đến lạ, rồi tan biến như khói khi cô cố gắng chạm vào. Hoặc tiếng cười trong trẻo của mẹ đột ngột vang lên trong khiêm tĩnh căn phòng, khiến cô giật mình quay đầu, chỉ bắt được cái bóng lạnh lẽo của chính mình trong gương. Những cảm giác bất thường nhảy cẫng: đôi khi mùi đất quen thuộc chợt đổi thành mùi hương lạ lùng, đôi khi tay nắm điều khiển bỗng trở nên nhám lạ, như đang chạm vào vật liệu không tồn tại trong công thức chế tạo cơ giáp của cô. Những cảnh vật quen thuộc trên màn hình HUD cơ giáp như thoáng qua một lỗi kỹ thuật, rạn nứt rồi nối lại, vô cùng khó chịu. Thực tại, thứ vốn như sắt đá mà cô đang chiến đấu để bảo vệ, bắt đầu bong tróc. Những mảnh vỡ không khớp nhau xuất hiện ngày càng rõ rệt. Một cú va chạm nhẹ với một tảng đá tiểu hành tinh lại truyền đến cảm giác kỳ lạ như thể cô chạm vào một màn hình rung rinh. Các đồng đội nói chuyện, đôi khi âm thanh của họ như bị lọc một lớp, hoặc khoảng cách giữa họ đột nhiên thay đổi kỳ lạ. Lăng Mặc lao vào điều tra, tìm kiếm dấu vết của thế giới giả dối mà cô bắt đầu nghi ngờ. Đó không còn là một cảm giác mơ hồ, mà là sự thật kinh hoàng đang dần lộ diện: Thế giới cô sống, những giấc mơ báo thù cô chạy theo, chính là những 'thiên đường' được dệt nên từ chính não bộ của cô. Sự thật như một tia sét đánh trúng tim óc cô. Cuộc sống, ký ức, nỗi đau, ngay cả những kẻ thù mà cô căm thù, tất cả có lẽ chỉ là một chương trình khổng lồ, một bản mô phỏng được thiết kế để nuôi dưỡng hoặc thử thách một ý thức cô lập? Không gian, thời gian, chiến đấu – liệu chúng có thật, hay chỉ là những xưởng sản tạo vô hình bên trong hộp sọ cô? Sự phát hiện này không làm cô nản lòng. Nó bùng cháy thành một loại thù hàn mới, tăm tối và mãnh liệt hơn: Celestial Quest giờ đây không còn là săn tìm người ngoài hành tinh, mà là chiến đấu chống lại sự lừa dối bản thân, chống lại bộ não đã tạo ra cả một thế giới để giam giữ cô? Không! Cô sẽ phá hủy nó. Cô sẽ đập tan bức màn ảo tưởng đó, bất giá nào. Lăng Mặc nhấn nút. Không phải một quả tên lửa常规, mà là một cơ chế tự hủy được ngắt ra từ lõi của hệ thống cơ giáp cô. Đó là một quyết liệt tàn nhẫn, hành động cuối cùng của một linh hồn bị phản bội. Nó như một cú đấm xuyên tim vào thực tại mà cô từng biết. Thế giới xung cô tan rã như phim chậm. Những ngôi sao ngoài cửa sổ vỡ thành bụi kim loại, các trạm không gian nổ tung thành những bông hoa lửa đỏ thẫm, mặt đất tưởng chừng vững chắc như thủy tinh vỡ vụn. Âm thanh chói tai của sự sụp đổ bao trùm mọi thứ, khiến mọi giác quan của cô như tê liệt. Rồi, chỉ trong một khoảnh khắc nứt vừng kinh hoàng, tất cả tan biến, lùi về hư không, chỉ để lại một cảnh tượng quen thuộc: phòng ngủ cô, bình minh ban mai chiếu qua cửa sổ, và cơ giáp cô vẫn đứng như không có gì xảy ra, như thể những gì vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng kinh hoàng. Nhưng Lăng Mặc biết khác. Cô cảm nhận được. Nỗi đau, sự căm hận, và ký ức về đêm định mệnh vẫn còn đó, sắc như dao. Thế giới đã được đặt lại. Celestial Quest đã reset. Mọi thứ quay về điểm khởi đầu, nhưng trong cô, một sự thật ứa lên máu: Nếu thế giới có thể bị xóa và làm lại, nếu ký ức đau thương vẫn còn dai dẳng ngay cả khi mọi thứ được sắp xếp lại như chưa bao giờ có gì sai trái… thì ý thức cô này, Lăng Mặc này, đã thực sự được tự do? Hay chỉ là một nhân vật đang diễn trong một vở kịch được viết sẵn, một vòng lặp đau đớn của sự thức giả và tỉnh thực? Tỉnh, cô đã tỉnh chưa? Hay tỉnh táo chỉ là bước ngoặt tiếp theo trong ván cờ khổng lồ của bộ não tạo ra cả thiên đường địa ngục? Câu hỏi ấy giờ đây là thứ vũ khí thù hẩn nhất, đặt ngay trong lồng ngực cô, bên cạnh nỗi đau mất mát và ngọn lửa chiến đấu không bao giờ tắt.