Bộ phim Cha tôi, người ở lại xoay quanh hành trình đầy nước mắt và ấm áp của hai ông bố đơn thân – ông Bình do Trần Thái Sơn thủ vai và ông Chính do Bùi Như Lai thể hiện. Họ cùng nhau gồng gánh nuôi dạy ba đứa trẻ mồ côi: cậu cả Trần Khôi Nguyên (Trần Nghĩa), cậu hai Vũ Quốc Việt (Thái Vũ) và cô út Lê Hà An (Nguyễn Hoàng Ngọc Huyền), coi chúng như ruột thịt một nhà. Ngày ấy, giữa căn nhà nhỏ xập xệ ven sông, tiếng cười vang vọng lẫn với những bữa cơm đạm bạc, tình thương của hai ông bố lấp đầy mọi khoảng trống, giúp bọn trẻ lớn lên khỏe mạnh, gắn bó keo sơn dù chẳng chung dòng máu. Rồi tuổi trẻ gọi tên, Nguyên và Việt trưởng thành, họ đối mặt với những ràng buộc huyết thống từ quá khứ – những lá thư cũ kỹ, những cuộc gọi xa xôi từ người thân ruột thịt. Buộc lòng, hai anh em phải rời xa tổ ấm, bước chân lang thang theo lời kêu gọi của định mệnh. Sáu năm trời dài đằng đẵng, ông Bình và ông Chính ở lại, ngày ngày trông ngóng, mái tóc bạc thêm, đôi tay chai sạn vẫn lau dọn góc nhà cũ kỹ. Cô út An thì lớn khôn, gánh vác phần nào, nhưng nỗi nhớ cứ day dứt theo từng mùa mưa. Khi đoàn tụ trở lại, mọi thứ không còn nguyên vẹn. Những tổn thương cũ ùa về: hiểu lầm chồng chất, lời nói sắc nhọn, khoảng cách vô hình giữa cha con nuôi và máu mủ xa xôi. Nhưng chính trong những cuộc trò chuyện muộn màng bên hiên nhà, những cái ôm siết chặt dưới cơn mưa tầm tã, mọi thứ dần được hàn gắn. Bộ phim khéo léo khắc họa rằng, dù dòng đời xô đẩy, dù huyết thống có kéo gọi, Cha tôi, người ở lại vẫn là chỗ dựa vững chãi nhất, là ngọn lửa sưởi ấm qua bao gió bão cuộc đời. Một câu chuyện khiến ai xem cũng rưng rưng, nhớ về những người cha thầm lặng của riêng mình.