Trong cái xã hội dối trá phủ đầy nhung lụa, nơi những nụ cười đổi chác vàng ngọc giấu sau lưỡi dao găm, gia tộc Grail vẫn khác biệt như ngọn nến giữa đêm đen. Họ sống bên Chiếc Chén Thánh Của Eris – biểu tượng gần như đã thành huyền thoại về sự thanh liêm cùng lòng trung thực. Constance Grail lớn lên trong lời thề không bao giờ chịu khuất phục trước bóng tối, từng bước chân thiếu nữ chạm lên đá cẩm thạch điện ngọc đều mang theo niềm tin mãnh liệt ấy. Cứ ngỡ mình sẽ sống cả đời trong giải thiên nga trắng toát đó. Cho đến một đêm có màu rượu vang đỏ thẫm. Lễ đính hôn của cô và chàng công tử nhà Erwen biến thành bi kịch khi chiếc nhẫn hồng ngọc bỗng hóa mặt nạ quỷ. Chính kẻ đã thề hứa yêu thương lại khắc lên lưng nàng bằng dao mũi nhọn tội danh "phản nghịch", còn cả thành trì công lý đồng loạt quay lưng. Chiếc Chén Thánh Của Eris nơi đại sảnh như rạn vỡ khi Constance bị xéo mòn danh dự giữa phiên tòa rực rỡ đèn châu, bản án tử hình treo lơ lửng như trò đùa tàn nhẫn. Nhưng chốn lao tù ẩm mốc ngày ấy lại chính là cánh cửa định mệnh. Khi nàng buông tay để dòng máu cuối cùng chảy xuống, có tiếng cười the thé chạm vào vành tai tê tái. Một linh hồn bị lãng quên từ mười năm trước – Scarlet Castiel, ác nữ bị ghẻ lạnh cả khi đã nằm sâu sáu thước đất – hiện ra cùng với lời đề nghị rùng rợn như hơi thở cái chết: "Ký giao ước với ta, và chúng ta sẽ cùng nhau trả những món nợ này bằng máu!" Hóa ra vụ án ám sát công chúa nức tiếng một thời chỉ là màn kịch kinh hoàng. Scarlet, người phụ nữ từng đối mặt với sức mạnh ngai vàng, bị đẩy vào chỗ chết bởi chuỗi dây chuyền tội ác kết từ chính đám thái giám trong cung cấm. Đổi lại việc để Scarlet nhập vào thể xác mình, Constance đòi được một thứ – minh oan cho cả hai người phụ nữ bị bóng tối vùi dập, và đưa Chiếc Chén Thánh Của Eris trở lại vị trí chúa tể công lý. Thỏa thuận bằng máu giữa hai linh hồn bị phản bội hai thế hệ chỉ có một lối thoát: phơi bày những xác ướp thối rữa trong quan tài vàng của giới quý tộc. Trên hành trình đi qua mê cung trá hình, chân trần nàng dẫm lên cả vệt máu mình và hận thù nghìn năm. Liệu lòng chính nghĩa thiếu nhiếp chế có thành thanh gươm hai lưỡi? Câu hỏi ấy lại khiến Chiếc Chén Thánh Của Eris lặng lẽ rỉ máu trong cơn mưa đêm chạng vạng.