Trong cái đêm mưa lạnh giá ấy, Hae Ran còng tay So Jin vào tường nhà kho tối om, tim đập thình thịch vì áp lực tiền bạc và nỗi tuyệt vọng. So Jin – cô gái với làn da trắng bệch, ánh mắt hiếm khi tỏ ra sợ hãi – chỉ lạnh lùng nhìn cô, như thể đang xem một vở kịch vô nghĩa. “Muốn gì nói đi,” So Jin nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ, “nhưng đừng lấy mạng tôi. Tôi có giá hơn sống.” Từ hồi ấy, Hae Ran – người vốn coi So Jin như một con mồi bạc tỷ, một “tấm vé sống” cho em trai đang chết dần trên giường bệnh – bắt đầu thấy điều gì đó sai sai. So Jin không cầu xin, không khóc, thậm chí còn tỏ ra quen thuộc với căn nhà biệt lập này, như thể đã từng đặt chân đến nơi đâu đó trong quá khứ. Cô ấy biết rõ lối đi, biết cách tránh camera cũ kỹ, và thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Hae Ran với một sự thấu hiểu khiến cô nổi da gà. Hai người họ – kẻ bắt cóc và nạn nhân – bất giác trở thành “chị em” trong một nghĩa đen và nghĩa bóng đầy mỉa mai. Hae Ran cần tiền, So Jin cần thời gian. Trong những ngày bị giam cầm, họ chia sẻ những mẩu chuyện đời thường: Hae Ran kể về tuổi thơ nghèo khó, về người em trai hư hỏng nhưng đáng thương; So Jin lại âm thầm kể về một người mẹ xa lạ, về những bữa cơm gia đình lạnh lẽo, về cảm giác “bị đóng khung” trong một lâu đài vàng. Lời kể của So Jin không có nước mắt, chỉ có một sự tê dại, như thể cô đã chấp nhận số phận từ lâu. Rồi một hôm, Hae Ran tình cờ thấy So Jin lục lạo vali, lôi ra một tấm ảnh cũ – một bức ảnh hai cô gái nhỏ, tay trong tay, đứng trước một ngôi chùa. Một trong hai người là So Jin. Người kia… có nét mặt hao hao giống Hae Ran, nhưng không phải cô. Hae Ran giật mình hỏi, “Đây là ai?” So Jin lập tức giấu ảnh đi, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra vẻ hoảng hốt thực sự. “Chị gái tôi,” cô thì thầm, “bà ấy đã mất từ lâu.” Từ đó, Hae Ran không còn có thể nhìn So Jin đơn thuần là một con mồi. Cô bắt đầu nghi ngờ: Liệu So Jin có thực sự là “nạn nhân vô tội”? Tại sao cô ấy không báo động? Tại sao lại chấp nhận bị bắt cóc một cách dễ dàng đến vậy? Và câu hỏi ám ảnh nhất: Liệu kẻ cho vay Tae Su – kẻ lạnh lùng, tính toán và dường như biết quá nhiều về So Jin – có đang chơi một ván cờ lớn, trong đó cả Hae Ran lẫn So Jin chỉ là quân tốt? Họ sống chung trong căn nhà đó, như hai con thú bị dồn vào góc, mỗi người một nỗi sợ, một toan tính. Hae Ran giữ khẩu súng, So Jin giữ những bí mật. Nhưng rồi những bí mật ấy bắt đầu tuôn ra như thác: về một cuộc bỏ trốn cũ, về một khoản nợ máu, về một cuộc đổi đời bằng giấy tờ giả mạo. Và Hae Ran dần phát hiện, cô và So Jin có thể không chỉ là kẻ bắt cóc và nạn nhân – họ có thể là hai mảnh đời từng đan xen vào nhau trong một quá khứ mà cả hai đều cố gắng quên. “Anh ấy nói gì với chị?” Một hôm, So Jin bỗng hỏi, mắt dán vào tấm ảnh nhỏ mà Hae Ran đang lục lạo trong ví – bức ảnh em trai Hae Ran trên giường bệnh. “Tae Su. Anh ấy bảo chị cần tiền… nhưng cũng bảo tôi đừng hy vọng.” Trong khoảnh khắc ấy, Hae Ran hiểu ra. So Jin không chỉ biết về Tae Su. Cô ấy đang chờ đợi điều gì đó từ Tae Su. Và tất cả những gì Hae Ran đang làm – từ việc bắt cóc đến việc trì hoãn – có thể chỉ là một phần trong kế hoạch của cô gái này. Căn nhà biệt lập giờ đây không chỉ là nhà tù, mà là một phòng thí nghiệm tâm lý, nơi ánh sáng mờ ảo chiếu ra hai khuôn mặt: một khuôn mặt đầy tuyệt vọng vì tình yêu thương, và một khuôn mặt lạnh lùng vì một mục tiêu sâu kín hơn. Và Hae Ran – người từng nghĩ mình là kẻ điều khiển – bỗng thấy mình như một con rối, với dây điều khiển có thể đang nằm trong tay người con gái trẻ ngồi đối diện, người mà cô từng gọi là “con mồi”, nhưng giờ đây, một cách đầy rùng mình, cô phải tự hỏi: ai mới thực sự là con mồi trong trò chơi này? Và liệu “chị em” trong căn nhà này – những người cùng chung một số phận bất đắc dĩ – có cùng phe, hay đang là kẻ thù?